Chương 12

Mãi đến ba ngày sau, khi công việc tạm lắng lại, Giản Tịch mới lê bước về nhà với cơ thể rã rời. Đúng lúc ấy, điện thoại của Đào Tinh Lai gọi tới.

"Chị ơi, mẹ gọi chị mãi mà không thấy nghe máy. Bất hiếu là không được đâu nha."

Giản Tịch vừa xoa bóp cổ vừa đáp:

"Vừa định gọi lại cho mẹ đây, chị ở phòng mổ mệt muốn xỉu luôn."

"Ngày gì mà người ta đổ xô đi sinh thế không biết."

"Đợt này còn có cả ca sinh ba nữa đấy, toàn là con gái." Giản Tịch vừa nói vừa kẹp điện thoại giữa mặt và vai, tay lật giở sổ trực ban.

"Toàn con gái à? Bố mấy đứa này bắn phát nào chuẩn phát đấy ha." Đào Tinh Lai trêu rồi nhắc nhở: "Thôi, nói chuyện chính này. Bố mẹ bảo tối nay về nhà ăn cơm nhé. Em thu âm xong chương trình là về liền."

Giản Tịch vốn cũng định tối nay về nhà.

Tan làm, cô ra lấy xe thì mới nhớ ra vết máu gà đã khô cứng ở ghế sau. Cô chợt nhận ra mình bận đến mức còn chẳng có thời gian mang xe đi rửa.

Vẫn còn sớm, đi rửa xe cái nhỉ?

Giản Tịch cúi người thắt dây an toàn thì lại thấy chiếc búa sắt trong ngăn đựng đồ.

Chiếc búa gỉ sét trông thật lạc lõng trong xe cô.

Giản Tịch cầm lên, thử lắc nhẹ trên tay. Anh ta bảo là... phố Nha Đề thì phải?

(❁´◡`❁)

Phố Nha Đề là khu vực duy nhất trong thành phố chưa được quy hoạch lại. Người đông, đường hẹp, hai bên toàn là những căn nhà cấp bốn sửa sang thành các cửa hàng nhỏ. Giờ này chưa phải giờ cao điểm, vậy mà Giản Tịch lái xe vào đã thấy khó khăn lắm rồi.

Ở đây đúng là có mấy tiệm rửa xe. Dụng cụ thì đơn giản, chỉ một chiếc máy bơm cao áp, hai thùng xà phòng lớn và vài dụng cụ khác.

Giản Tịch từ từ lái xe, vừa đi vừa quan sát hai bên đường. Khi gần đến cuối phố, ánh mắt cô sáng lên.

Bên ngoài một cửa hàng tên “Tiệm xe cộ của Lão Triệu” có hai ba người đang đứng trò chuyện vui vẻ. Giản Tịch vừa liếc qua đã nhận ra Hạ Nhiên. Anh là người cao nhất trong nhóm, đứng tựa lưng vào chiếc xe tải đã tháo mất hai bánh, hai tay chống ra sau, tư thế ấy khiến l*иg ngực anh ưỡn phẳng, lớp áσ ɭóŧ bên trong ôm sát người càng làm anh trông vững chãi hơn.

Giản Tịch hạ kính xe, bấm còi.

Hạ Nhiên nhìn sang, có vẻ bất ngờ.

Một người đàn ông ngoài ba mươi chạy lại hỏi:

"Muốn sửa xe à?"

Có vẻ là chủ tiệm.

Giản Tịch hỏi:

"Ở đây có rửa xe không anh?"

"Được chứ, được chứ!" Ông chủ đáp ngay, "Chị muốn loại nào? Bên tôi còn làm luôn cả dịch vụ chăm sóc xe đấy."

"Loại ba mươi lăm nghìn thôi."

Sau đó, cô nhìn sang Hạ Nhiên, cười rồi vẫy tay chào anh.