Ánh mắt dò xét từ trên cao vừa âm trầm vừa băng giá, hệt như lưỡi dao treo lơ lửng bên cổ, đâm người đến nhói buốt.
Tạ Thanh Mạn lại như không hề hay biết.
Cô khẽ nhấp một ngụm rượu, dưới ống kính máy ảnh vẫn tiếp tục cười nói vui vẻ với nam nghệ sĩ bên cạnh.
Mãi đến khi thang máy kính chạm đến tầng cao nhất, Diệp Diên Sinh biến mất khỏi tầm mắt ngoại vi, cô mới lạnh nhạt trở lại.
Trên mặt cô vẫn không lộ ra chút cảm xúc nào, nhưng ly rượu trong tay đã phản bội chủ nhân...
Dòng rượu Sherry ngọt lịm gợn lên từng lớp sóng sánh, tựa như tâm tư khó lòng bình lặng.
Tiệc rượu làm nóng không khí diễn ra rất ngắn ngủi.
Dưới sự chỉ dẫn của nhân viên, các ngôi sao lần lượt bước lên thảm đỏ để vào tiệc chính.
Thứ tự thảm đỏ và vị trí chỗ ngồi tại hiện trường đã được lập thành danh sách từ sớm, trao tận tay tất cả mọi người.
Vì một ảnh hậu có sức ảnh hưởng lớn tại ảnh đàn quốc tế vắng mặt do chấn thương, dựa trên quy tắc ngầm “giới điện ảnh cao hơn giới truyền hình và âm nhạc” cũng như địa vị các vòng tròn, người chốt hạ là ảnh đế Hoắc Dực, còn vị trí áp chốt thuộc về Tạ Thanh Mạn - thị hậu sở hữu bộ sưu tập giải thưởng danh giá.
Tiếc thay, có người lại không giữ quy tắc.
Đến lượt mấy người cuối cùng, nhân viên công tác với vẻ mặt khó xử tiến đến thông báo: Chu Uyển - người xếp ngay trước Tạ Thanh Mạn đã biến mất.
Phía Tạ Thanh Mạn dĩ nhiên không chịu để người khác nắm mũi dẫn đi, chỉ bảo nhân viên “tiếp tục tìm”.
“Đúng là không biết xấu hổ!”
Ngay khi nhân viên vừa đi, trợ lý nhỏ đóng cửa phòng lại, mắng thẳng thừng: “Cái loại hạ cấp gì thế không biết. Bản thân cô ta có địa vị không vững, trong giới không có danh tiếng nên mới tìm cách bắt nạt chị.”
“Mấy thủ đoạn không lên nổi mặt bàn này chị thấy nhiều rồi.”
Tạ Thanh Mạn xưa nay dưỡng tính tốt, cũng không giận, chỉ mỉm cười lắc đầu: “Nhưng hôm nay nhiều phóng viên thế này, không ngờ cô ta lại dám diễn trò đó.”
Giới giải trí đấu đá nhau chẳng khác gì cung tâm kế, những màn ám toán nhiều đến mức đảo lộn cả nhận thức và tam quan.
Tuy nhiên, nếu bày thủ đoạn ra trước bàn dân thiên hạ thì rất dễ bị người ta nắm thóp, nên thông thường không ai chọn cách trở mặt công khai.
Xem ra mấy câu cô đáp trả tối nay đã đâm trúng tử huyệt của Chu Uyển rồi.
Nhân viên ngoài sảnh hoàn toàn không tìm thấy người, trợ lý nhỏ tức đến bốc hỏa, hậm hực bất bình: “Cô ta dám chọn đúng thời điểm mấu chốt này để tác oai tác quái, rõ ràng là ỷ vào có kim chủ phía sau chống lưng...”
“Được rồi, nói ít thôi.” Tạ Thanh Mạn day ấn thái dương, tựa lưng vào ghế sofa trong phòng tiệc: “Gọi điện cho công ty, bảo người quản lý của chị liên hệ với các ê-kíp phía sau.”
Cô liếc nhìn đồng hồ: “Em canh giờ giúp chị, hai mươi phút sau nhắc lại.”
“Chị Thanh?” Trợ lý nhỏ không hiểu.
Tạ Thanh Mạn nhắm mắt tịnh dưỡng, giọng điệu vẫn thong dong như cũ, thậm chí có phần ôn hòa thuần khiết: “Chu Uyển tưởng rằng cướp vị trí áp chốt của chị là chỉ đang làm mất mặt một mình chị thôi sao?”
Tin tức nhanh chóng lan truyền.
Trái ngược với vẻ bình thản của Tạ Thanh Mạn phía ngoài hội trường, bên trong không ít người đang hạ thấp giọng bàn tán.
“Ê-kíp của Chu Uyển có chuyện gì vậy?”