Chương 60: Dục Cầm Cố Túng - Đâu đâu cũng là hơi thở của anh… (1)

Câu hỏi này mới nực cười làm sao.

Kẻ đầu têu đã giày vò cô nãy giờ, dáng vẻ như muốn giải quyết cô ngay tại chỗ, vậy mà giờ lại còn hỏi cô chạy cái gì.

Tạ Thanh Mạn không quay đầu lại, cô không nhìn thấy vẻ mặt của anh, chỉ khẽ vùng vẫy, giọng bực dọc: “Tôi phải về rồi.”

Bãi đậu xe ngầm vô cùng trống trải, không mấy ồn ào nhưng lại có hiệu ứng khuếch đại âm thanh, một cử động nhỏ cũng trở nên rõ mồn một.

Ánh đèn đổ xuống, kéo dài bóng hình của hai người.

Lực tay anh quá lớn, dễ dàng khống chế được cô, ánh mắt thâm trầm: “Tôi đưa em về.”

Tạ Thanh Mạn vô thức khép hờ đầu ngón tay.

Cổ tay cô căng cứng, và toàn thân cũng vậy.

Cảm nhận được sự căng thẳng của cô, anh nới lỏng lực tay.

Anh nhìn thấy vành tai ửng hồng của cô, lặng lẽ nhếch môi, thay đổi giọng điệu không cho phép chối từ thường ngày: “Tôi sai người đưa em về.”

Cô mím môi, khẽ “vâng” một tiếng.

Cô để mặc anh nắm lấy cổ tay mình, sắp xếp mọi thứ.

Không quá nồng nhiệt, cũng chẳng mấy kháng cự, cô ngoan ngoãn như thể đang để tâm trí trống rỗng, vẫn chưa hoàn toàn thoát khỏi dư âm của nụ hôn vừa rồi.

Vài phút sau, tài xế mở cửa xe.

Tạ Thanh Mạn vốn đang vội vã thoát thân, lúc này động tác lại có chút do dự.

Cô dừng lại trước cửa xe, nhìn anh trân trân không rời mắt.

“Sao thế?”

Anh đứng ngược sáng, trong đôi mắt u tối thâm trầm không nhìn thấu nổi cảm xúc, dường như tình và dục đã tiêu tan, chỉ còn lại vẻ trêu chọc: “Không định đi nữa à?”

Anh điềm tĩnh tự chủ, nhưng giọng nói khàn đặc lại như đang mê hoặc người ta trầm luân: “Không muốn đi thì ở lại bầu bạn với tôi.”

Ánh mắt cô xoẹt một cái dời đi ngay lập tức.

Tạ Thanh Mạn mặt không cảm xúc, đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại mà ngồi vào ghế sau, tư thế từ chối vô cùng triệt để.

Diệp Diên Sinh bật cười ngắn ngủi.

Một nụ cười rất đỗi vui vẻ.

Anh nhìn bóng dáng cô chạy trốn cũng không ép uổng, đôi mày lạnh lùng pha chút thâm hiểm sắc sảo giờ hiện rõ vẻ mệt mỏi lười nhác, tùy hứng phóng khoáng, mang theo một cảm giác khó tả bằng lời.

Cửa sổ xe hạ xuống.

Tạ Thanh Mạn ló đầu ra, tì lên bệ cửa, mái tóc dài mềm mại rủ xuống bên gò má, bờ môi rõ nét, đôi mắt lóng lánh như làn nước mùa thu.

Cô cứ thế nhìn thẳng vào anh và nói: “Ngày mai gặp.”

Ngày mai.

Anh khẽ nhướng mày.

Tạ Thanh Mạn rụt người lại, mặt không đổi sắc, tim không đập loạn mà nói đế thêm một câu chữa ngượng: “Ý tôi là, tạm biệt.”

Chiếc xe lăn bánh rời đi.

Dưới màn đêm, ánh đèn đường và dòng xe cộ hội tụ thành một dải sáng rực rỡ.

Tuyến đường Trường An tựa như một long mạch, rồng uốn lượn theo hành thủy, trục chính quán thông Nam Bắc, giống hệt như xương sống của thành phố Bắc Kinh.

Tạ Thanh Mạn nhìn chính mình trong gương chiếu hậu, dáng vẻ như đang say, nhan sắc cũng rực rỡ lạ thường.