Chương 57: Yên Tiêu Túy Nhuyễn - Đã từng hôn môi chưa? (3)

Chỉ là nhìn đôi mắt đỏ ửng cùng lớp sương nước mờ mịt nơi đáy mắt cô, trông như thể vừa bị bắt nạt tàn nhẫn, ánh mắt anh chợt tối sầm lại.

Anh bất ngờ chiều theo ý cô mà nói một câu “Bỏ đi”.

Anh cười rất sâu: “Lỗi của tôi.”

Anh là kiểu người như vậy, những lời hứa hẹn cửa miệng luôn được thốt ra một cách tình tứ quyến luyến, nhưng thực chất chẳng hề để tâm.

Hóa đơn là do anh thanh toán.

Anh dường như thực sự chỉ vì một phút hứng chí mà phí hoài đại nửa ngày trời đi đi lại lại, chỉ để cùng cô ăn một bữa cơm.

Sau đó, những phút hứng chí như vậy dần trở nên thường xuyên hơn.

Trong những kẽ hở giữa tuần cuối kỳ đầy áp lực và kỳ thi biểu diễn, anh đưa cô đi chơi dù lượn, bay sang Niseko trượt tuyết, trực thăng hạ cánh ngay trên đường tuyết, nghe những buổi hòa nhạc cổ điển riêng tư, và thỉnh thoảng lại sai người gửi đến đủ loại quà nhỏ kỳ lạ.

Cứ thế liên tục nhiều ngày.

Thậm chí chỉ vì cô nhắc đến một bữa tối Pháp tại dinh thự tư nhân của một gia tộc nào đó ở Saint-Jean-Cap-Ferrat, ngay ngày thứ hai sau khi nghỉ hè rời trường, cô đã thấy đội ngũ đầu bếp được điều động từ nước ngoài và nguyên liệu vận chuyển bằng đường hàng không, phục dựng lại thực đơn tiệc cưới của Lễ hội Hoa hồng ngay tại chỗ.

Thực ra cô cũng không thích đến thế, cô chỉ ấn tượng sâu sắc với vị đầu bếp trưởng.

Tôm hùm xanh và ốc cổ ngỗng là món sở trường của ông ta, nhưng cô hơi ác cảm với món sau, thế là ông đầu bếp có lẽ muốn làm dịu không khí nên cứ kể chuyện cười cho cô nghe mãi...

Nhưng nói gì thì nói, chuyện này thực sự mang hơi hướm “Một ngựa bụi hồng, phi tử cười”.

Tạ Thanh Mạn nhìn anh, trịnh trọng trêu đùa: “Kết cục của Dương Ngọc Hoàn chẳng tốt đẹp gì đâu, anh đừng có hại tôi.”

Nghe vậy, anh chỉ cười.

Anh bảo trí tưởng tượng của cô quá phong phú, hay là đổi nghề làm biên kịch đi, giọng điệu hờ hững: “Đường Minh Hoàng và Dương Quý phi có quan hệ gì?”

Thế còn anh và tôi là quan hệ gì?

Tạ Thanh Mạn nhìn anh trân trân, hồi lâu không nói gì.

Cô và anh cứ chung đυ.ng như thế, không có mối quan hệ rõ ràng, không có những lời nói thẳng thừng, nhưng trong mỗi một chi tiết nhỏ nhặt đều là sự mập mờ tình tứ.

Giống như... Một cặp đôi bình thường đang thử yêu đương vậy.

Lại còn là kiểu yêu đương thuần tinh thần.

Một hướng đi ngoài dự liệu.

Cho dù nhìn thế nào, cô cũng không thấy anh là kiểu người thích chơi trò tình yêu thuần khiết.

Phá vỡ sự cân bằng vi diệu này là vào một đêm ở thủ đô.

Cô nhớ đêm đó là giữa tháng Chạp, thủ đô đã vô cùng náo nhiệt, ngõ nhỏ treo l*иg đèn, phố lớn chăng những dải đèn ngũ sắc, hội tụ trong đêm tối, đậm đà hương vị Tết.

Nhưng nơi họ đến lại nằm trên tầng cao của tòa kiến trúc.

Toàn bộ cảnh đêm của thủ đô gần như đều phủ phục dưới chân, nhìn ra xa là ánh đèn rực rỡ, dòng xe như dệt cửi dọc tuyến đường Trường An, mọi thứ bên dưới đều bé nhỏ như kiến.

Cô đứng đó, có một cảm giác không thực như đang đứng trên mây nhìn xuống.

Có lẽ vì đã uống rượu, cô hiếm khi nói nhiều đến thế, cứ kể lể đứt quãng mãi cho đến khi tàn cuộc, bước vào thang máy.

Cô nói mình ghét những ngày mưa, nhưng vào một đêm ở London, cô đi dạo quẩn quanh đến một quán rượu nhỏ, cách khách sạn trên phố High Holborn chưa đầy hai cây số.

Lúc đó cô cũng gọi vang trắng, quầy bar đang chiếu bộ phim Cầu Waterloo của Vivien Leigh, Roy và Myra hôn nhau dưới mưa.

Cô vì một cảnh quay mà theo hết cả bộ phim, vì yêu thích nghệ thuật nên muốn thử qua tất cả các vai trò từ trước ống kính đến sau hậu trường.

Khi nói những lời này, Tạ Thanh Mạn vẫn mang vẻ thanh cao lạnh lùng, nhưng pha thêm chút ý cười, lại toát ra vẻ sống động và linh tính khó tả.