Giọng cô rất hay, điệu Thủy Ma mềm mại uyển chuyển, tựa như gió mát lướt qua tuyết, suối linh chảy trên ngọc, nồng nàn mà thướt tha.
“Na đồ mị ngoại yên ty túy nhuyễn, na mẫu đơn tuy hảo, tha xuân quy chẩm chiếm đích tiên?”
Ngón tay thon dài của anh khẽ gập lại, nhịp nhàng gõ lên mặt bàn.
Đợi đến khi dư âm cuối cùng lịm tắt, anh ngả người ra sau, thản nhiên hỏi: “Học theo lối hát của Trương phái sao? Cũng không hoàn toàn giống, cô hát còn nồng nàn đắm say hơn cả bà ấy.”
“Không dám so bì với Trương tiên sinh.”
Tạ Thanh Mạn vội vàng xua tay: “Tôi thích vận Trung Châu kiểu Tô Châu, nhưng không thích cưỡng ép theo đuổi phong vị Tô Châu, nếu cách hành điệu nhả chữ quá cố tình thì ngược lại sẽ mất đi cao độ cơ bản, cũng mất đi cái hồn của Côn khúc.”
Côn khúc phía Bắc hào sảng chuẩn xác, Côn khúc Tô Châu tinh tế mềm mại, mỗi bên đều có ưu điểm riêng, nhưng quan thoại triều Minh vốn dĩ là quan thoại hệ Nam, mang chút đặc sắc của giọng Ngô có vẻ sẽ hợp lý hơn.
Không kỳ vọng anh có thể nghe hiểu, nên cô có phần kinh ngạc.
Suy cho cùng, Diệp Diên Sinh mang đậm sát khí, toàn thân toát lên vẻ ngang tàng, cường thế đến mức áp bức người đối diện.
Anh giống một kẻ bề trên đã thâm nhập sâu vào chốn quan trường nhiều năm, giống một lưỡi kiếm sắc bén được rèn giũa qua bao trận chiến khốc liệt, duy chỉ có vẻ chẳng giống một tao nhân mặc khách đủ kiên nhẫn để ngồi nghe hát khúc.
Nhưng nghĩ kỹ lại thì cũng không lạ.
Đa phần các công tử thế gia, để lấy lòng bề trên, thứ gì cũng sẽ học qua vài chiêu, tìm hiểu năm bảy phần cho có vốn để về nhà thể hiện.
Giống như việc anh chẳng tin thần Phật, nhưng vẫn xuất hiện ở chùa đấy thôi.
Tạ Thanh Mạn cúi đầu, xoay xoay chiếc chén sứ men xanh bóng mờ trên tay, không nói thêm gì nữa.
Cô lơ đãng nhấp một ngụm.
“Khụ khụ...”
Chất lỏng cay nồng xộc vào cổ họng như lửa đốt, cô vừa uống vào đã bị sặc, vội che môi cúi đầu.
Không phải trà, mà là rượu trắng.
Lúc mới ngồi xuống, phục vụ đã đặc biệt nhắc rượu này là đồ tặng kèm để dùng với món nhắm, nhưng cô mải mê suy nghĩ nên đã quên sạch.
Anh muốn ngăn cũng không kịp, thấy cô sặc đến mức gập người, anh vừa buồn cười vừa thốt ra một câu “Chậm thôi”.
Anh vỗ nhẹ vào lưng cô, giọng nói hiếm khi trở nên ôn hòa, ngay cả sự sắc sảo và u tối nơi chân mày cũng nhạt đi: “Cũng không nhìn xem là cái gì mà đã uống?”
“Anh còn mặt mũi nói sao?”
Cô dùng mu bàn tay tì lên môi, ánh mắt trong trẻo chứa một tia hờn dỗi liếc nhìn anh: “Không nhắc tôi thì thôi, anh còn đứng đó nói lời mỉa mai?”
“Tôi làm sao mà kịp?”
Diệp Diên Sinh khẽ cười nhạt.