Tạ Thanh Mạn lặng lẽ xem xét tư thế và khoảng cách của hai người, kẻ áp chế và người bị áp chế, cái thế này, so với việc cưỡng ép mang đi cũng chỉ cách nhau một bước chân.
Chỉ thiếu nước trói cô lại như bó giò nữa thôi.
“Khó nói lắm.”
Tạ Thanh Mạn nhìn anh mỉm cười, một lời đa nghĩa: “Ngài đây chắc chắn không phải vì bữa cơm này của tôi mà tới chứ?”
Câu hỏi ném trả lại nhưng tựa như đá chìm đáy bể, không có lời đáp.
Anh dường như không mấy để tâm, thắt xong dây an toàn cho cô liền sang số khởi động xe.
“Muốn quỵt nợ à?”
Sắc mặt anh rất nhạt, giống như đang nén lại chút mất kiên nhẫn nhưng lại biểu lộ không rõ ràng.
“Nào dám, người tôi đã ở đây rồi còn gì.”
Anh vốn dĩ không có biểu cảm gì, nghe thấy câu này ngược lại lại bật cười.
Anh vẫn cứ phóng túng như thế, chỉ là đôi mắt lạnh lùng có vài phần thâm hiểm kia đã bớt đi đôi chút lệ khí.
Nơi họ đến là Phúc Ung Các ở Tô Hà Loan, một nhà hàng món Hoài Dương, món gọi cũng là món sở trường của quán.
Khu phố cổ phục chế và quần thể kiến trúc bê tông cốt thép tạo nên sự tương phản rõ rệt, mặt cột hai bên có khắc chữ: “Thế sự man tùy lưu thủy, toán lai nhất mộng phù sinh” (Chuyện đời mặc dòng nước trôi, tính ra cũng chỉ là một giấc mộng phù hoa), nét chữ phóng khoáng, phong thái tiêu sái.
Dưới lầu có người đang hát vở “Mẫu Đơn Đình”.
Từ cửa sổ phòng bao tầng hai đẩy ra có thể thu trọn hành lang hoa và sân khấu kịch vào tầm mắt.
Trong lúc chờ món, trên sân khấu vừa lúc vang lên điệu “Nhiêu Địa Du”, cô không nhịn được mà nhìn thêm vài cái: “Mộng hồi oanh chuyển, loạn sát niên quang biến, nhân lập tiểu đình thâm viện, chú tận trầm yên, phao tàn tú tuyến...”
Nghe được vài đoạn, cô khẽ cau mày.
Biểu cảm nhỏ nhặt đó bị anh bắt gặp, anh nhàn nhạt hỏi: “Không thích à?”
“Cũng không hẳn là không thích, chỉ cảm thấy cách luyến láy và thu âm của cô ấy hơi phô trương kỹ thuật quá.”
Tạ Thanh Mạn không nghĩ ngợi nhiều, nương theo câu hỏi của anh mà nhận xét khách quan: “Dù nghe có vẻ mềm mại thướt tha hơn, nhưng cách nhả chữ phát âm cơ bản nhất đều không chuẩn; hơn nữa Côn khúc chú trọng “kháng cách”, điệu phải đi theo chữ, không nên định điệu tùy tiện như vậy.”
Anh ngả người ra sau, đôi mắt sâu hoắm sắc sảo mang theo ý cười: “Cô biết hát Côn khúc?”
Tạ Thanh Mạn định nói “không biết”.
Nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng, đối diện với đôi mắt cười như không cười của anh, cô mới giật mình nhận ra lời nhận xét của mình quá mức chuyên nghiệp.
Muốn dùng lời lẽ đó để lấp liếʍ anh thì e là quá giả tạo.
Cô im lặng giây lát, chọn cách nói trung lập: “Có học qua một chút.”
Anh nhìn chằm chằm cô suốt mười mấy giây, nụ cười vẫn không thực, thật khó đoán anh đang nghĩ gì.
Giống như đang hoài nghi trình độ của cô, mà lại giống như không phải.
Người đàn ông này thực sự có bản lĩnh kiểm soát mọi thứ, chỉ cần một ánh mắt là có thể đạt được mục đích.
Giống như hiện tại, cô thừa biết anh đang khích mình, nhưng vẫn không kìm được muốn chứng minh thực lực, dù ban đầu cô chẳng hề có ý định phô trương.
Vì một ánh mắt của anh, cô vẫn ma xui quỷ khiến mà nối theo điệu nhạc trên sân khấu, hát cho anh nghe hai câu:
“Triêu phi mộ quyển, vân hà thúy hiên, vũ ty phong phiến, yên ba họa thuyền, cẩm bình nhân thắc khán đích giá thiều quang tiệm...”