Có lẽ chê cô quá lề mề, anh trực tiếp đẩy cửa xe bước xuống.
Ánh sáng lướt qua đôi mày anh, lạnh lẽo và u ám.
Tạ Thanh Mạn thấy anh tiến về phía mình liền theo bản năng lùi lại một bước.
Cô vẫn cầm chiếc túi Kelly trong tay, đưa ngang ra phía trước chặn ngay trước ngực anh.
“Anh thế này, chẳng giống đơn thuần đến thăm bạn chút nào.”
Anh khẽ nhướng mày.
Tạ Thanh Mạn nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng dò xét, giọng nói hạ thấp xuống, nghe như đang cảnh giác, mà cũng giống như đang mỉa mai: “Anh thế này, giống như một tên bắt cóc đến đòi nợ hơn.”
Anh thấp giọng cười nhạo một cách phóng túng: “Đúng là nên đòi nợ, không phải cô nói muốn mời tôi ăn cơm sao?”
Quả thực là có chuyện này.
Nhưng đó chẳng phải là một câu nói khách sáo thôi sao?
Không để cô kịp suy nghĩ nhiều, cũng chẳng cho cô cơ hội từ chối, chiếc túi Kelly đen chắn giữa hai người bị anh giật lấy.
“Lần đầu bắt cóc, nghiệp vụ chưa quen.”
Anh nhìn cô trân trân, giọng nói trầm xuống mang theo cảm giác lạnh lẽo: “Cô nên biết điều một chút, tự mình lên xe, hay muốn tôi trực tiếp ra tay?”
Toàn thân anh toát ra vẻ nhàn nhã, lười biếng, nụ cười mang vẻ mập mờ lại không mấy đứng đắn, toát ra một thứ dục khí khó gọi tên.
Chân mày cô giật giật.
Phải thừa nhận rằng, có những người sở hữu khí trường phi thường, tận xương tủy là sự thâm độc nhưng lại sinh ra một gương mặt khiến người ta dễ dàng đắm chìm.
Dù cảm giác xa cách có mạnh mẽ đến đâu, chỉ cần anh chịu dừng chân một chút, cũng sẽ có khối người cam tâm tình nguyện làm con thiêu thân lao vào lửa vì anh.
Người trong lễ đường liên tục đi ra, cuộc trò chuyện tuy ngắn ngủi nhưng những ánh mắt xung quanh cứ vô tình hay hữu ý liếc về phía hai người.
Quá mức thu hút sự chú ý.
Không muốn trở thành đề tài bàn tán cho thiên hạ lúc trà dư tửu hậu, cô né người qua anh, nhấc vạt váy ngồi vào ghế phụ.
Cô lặng lẽ chỉnh lại chân váy.
Chỉ hai giây sau, tiếng sột soạt bỗng ngừng lại, cô như nhớ ra điều gì đó, định bụng đứng dậy.
Chỉ vừa mới cử động, anh đã nắm lấy khuỷu tay cô, lôi ngược trở lại: “Lại muốn đi đâu?”
Lực tay anh quá lớn, cô gần như không thể cử động nổi.
Không biết anh chạm vào đâu mà một cảm giác tê nhẹ truyền từ cánh tay cô, lan dần đến tận đầu ngón tay út.
Bốn mắt nhìn nhau, gương mặt cô hiện lên vẻ chân thành, vô tội lại pha chút bất lực: “Ô của anh, anh quên rồi sao?”
“Ô với chả ô cái gì?”
Kiên nhẫn của anh dường như đã cạn sạch, sắc mặt nhạt đi vài phần, mang theo vẻ mặt “lãng phí thời gian của ông đây”.
Một tay anh ấn cô lại, tay kia kéo dây an toàn, thắt chặt cô vào ghế phụ, ánh mắt lướt qua người cô.
“Tôi lặn lội đường xa tới đây, chẳng lẽ chỉ vì một cái ô rách?”