Súng trong sân bắn không giống với vũ khí tiêu chuẩn, không có độ giật và uy lực lớn như thế, nhưng cũng có không ít chủng loại và kiểu dáng.
Theo thói quen, anh đi chỉnh lại kính ngắm, bất chợt nhớ ra điều gì đó, đáy mắt tràn ngập vẻ u uất.
“Xin lỗi, xin lỗi... Tôi không cố ý, tôi chỉ muốn sống, chỉ là... Chỉ là muốn được sống tốt thôi...”
“Bắn đi. Bắn đi!”
“Con trai tôi đâu? Tôi hỏi anh con trai tôi đâu!”
“Tại sao lại là anh... Dựa vào cái gì mà lại là anh!”
“Ha ha, anh có muốn xem biểu cảm của mình bây giờ không? Tôi đã nói rồi, liều mạng vì hạng rác rưởi này, sớm muộn gì anh cũng sẽ tống tiễn tất cả trong tay mình thôi.”
...
Đoàng, đoàng, đoàng!
Những viên đạn như xuyên qua thời gian, xuyên qua cả những âm thanh trong ký ức, bắn thủng gần như cùng một vị trí trên tấm bia.
Bàn tay cầm súng của Diệp Diên Sinh nổi rõ khớp xương, luôn giữ vẻ tự nhiên và bình ổn.
Ánh sáng đổ xuống người anh từ một góc độ kỳ lạ, phản chiếu khuôn mặt nghiêng lạnh lùng và đường xương quai hàm sắc nét.
Không mảy may có chút lóng ngóng nào.
Đã trôi qua lâu như vậy, dường như chẳng có gì thay đổi, có những thứ đã khắc sâu vào xương tủy, trở thành một loại bản năng.
Nhưng anh hiểu rõ, đây đều là những vật chết.
“Diệp công tử, có cần tôi bấm giờ và báo điểm bia cho ngài không?”
Một nhân viên bất ngờ lên tiếng, dò hỏi đầy thận trọng.
Họng súng xoay chuyển, nhắm thẳng vào bóng người phía sau.
Nhân viên đó sững lại.
Thực ra súng đã hết đạn, nhưng động tác như vậy trông vẫn vô cùng nguy hiểm, khiến người ta rợn tóc gáy.
Chẳng ai chú ý thấy, tay anh đang run.
Rất khẽ, nhưng lại chí mạng.
Bàn tay cầm súng siết chặt trong tích tắc, các khớp xương vì quá lực mà trắng bệch, gân xanh nổi rõ.
Đáy mắt và chân mày Diệp Diên Sinh như phủ một lớp u tối, luồng lệ khí cuộn trào dường như không thể kìm nén, lạnh lẽo đến đáng sợ.
“Ra ngoài.”
Bàn tay cầm súng hơi nhấc lên: “Ở đây không cần anh.”
Nhân viên đó vẻ mặt hơi giãn ra, vội vàng lui xuống.
Không gian xung quanh lại chìm vào im lặng, lúc này sắc mặt Diệp Diên Sinh khó coi đến cực điểm.
Cũng chính vào khoảnh khắc đó, điện thoại anh rung lên bần bật.
Là một gã bạn thân đang thúc giục anh ra ngoài.
“Cậu về thủ đô rồi phải không? Lập kèo đi, ra ngoài tụ tập chút.”
Phía bên kia rất ồn ào, anh nghe mà thấy phiền lòng.
Anh day day huyệt thái dương, giọng điệu vô cùng lạnh nhạt: “Để sau đi.”
Một tay anh tháo rời từng linh kiện súng nhanh thoăn thoắt.
“Diệp thiếu đúng là người bận rộn, nể mặt ghê cơ.”
Đối phương khó chịu nói giọng mỉa mai: “Sao Hạ Cửu vừa gọi là cậu đi ngay, còn tôi thì không được? Có còn là anh em nữa không đấy?”
Anh chẳng thèm để tâm đến chiêu khích tướng đó.
Anh cười nhạt, vẫn là hai chữ cũ: “Để sau.”
“Ơ, cái cậu này...”