Chương 49: Tuyết ở thủ đô chợt đến - Cầu thần bái Phật, chẳng bằng cầu tôi (5)

Giống như sự lưu luyến sau một cuộc mặn nồng đến chết đi sống lại, một cảm giác mông lung đến mê hoặc lòng người.

Một cảm giác tê dại lan tỏa từ vành tai cô.

Thật là muốn chết mà.

Tạ Thanh Mạn lườm anh một cái, trong mắt mang theo chút trách móc và giận dỗi nửa thật nửa đùa.

Cô lẳng lặng hạ thấp chiếc ô đen xuống, ngăn cách tầm mắt của anh.

Hai người bước lướt qua nhau.

Phía sau vang lên một tiếng cười, minh chứng cho tâm trạng tốt của đối phương.

Tạ Thanh Mạn coi như không nghe thấy, vội vàng băng qua màn tuyết, bước về phía Hướng Bảo Châu đang đứng đợi dưới cổng viện đối diện.

“Nói chuyện gì mà lâu thế?”

Hướng Bảo Châu nghi hoặc nhìn ra sau lưng cô, vô tình lướt qua chiếc ô trên tay cô.

Cán ô bằng gỗ trầm hương chạm khắc hoa văn chìm tinh xảo, phía dưới là một đầu thú bằng vàng đen ngậm viên đá Sapphire màu xanh ngô vùng Kashmir.

Một kiểu dáng của thương hiệu Pasotti mà cô ấy chưa từng thấy, chắc hẳn là hàng đặt riêng.

“Ai đấy?”

Hướng Bảo Châu thực sự tò mò: “Trông hai người có vẻ rất thân thiết nhỉ.”

“Người lạ thôi.”

“Định lừa mình đấy à? Người lạ nào mà cho mượn cây ô đắt tiền thế này...”

Hướng Bảo Châu nhìn cô đầy hoài nghi: “Hơn nữa, cậu nói chuyện với người lạ mà cần phải đứng sát rạt thế kia sao?”

Tiếc là người đã đi xa, bóng dáng cũng chẳng còn thấy đâu.

Hướng Bảo Châu dù tò mò đến mấy cũng chẳng thể đuổi theo để tìm hiểu cho ra nhẽ.

Tạ Thanh Mạn lười thỏa mãn tính hiếu kỳ của cô ấy, chỉ mỉm cười: “Thật sự không quen, chỉ mới chạm mặt thôi.”

Vốn dĩ nên là những người lạ chẳng hề có lấy một giao điểm.

Trong chùa, tiếng tụng kinh vang vọng từng hồi, tuyết rơi đầy sân.

Tạ Thanh Mạn nhìn màn tuyết trắng xóa trời đất, trong đầu chỉ lóe lên câu nói kia của anh: “Cầu thần bái Phật, chẳng bằng cầu tôi.”

Thật là ngông cuồng.

Tạ Thanh Mạn khẽ hạ tầm mắt, hàng mi dày chớp nhẹ như cánh ve, che giấu đi những cảm xúc nơi đáy mắt.

Dã tâm và du͙© vọиɠ đang điên cuồng trỗi dậy, nhưng rồi lại sớm sinh sớm diệt, bị che lấp giữa làn tuyết dày.

Ngày hôm sau, tại tòa nhà VIP, sân bay Quốc tế Thủ đô.

Phòng chờ vô cùng yên tĩnh, mùi hương thoang thoảng trong không khí vô cùng u nhã, bị hơi ấm từ lò sưởi hâm nóng tạo nên một cảm giác nồng nàn ảo diệu.

Tạ Thanh Mạn nhắm mắt nghỉ ngơi trong lúc chờ đợi.

Nhờ phúc của Hướng Bảo Châu mà ngày hôm qua cô bận rộn cứ như chạy show vậy.

Vừa rời khỏi chùa đã phải tham dự buổi tiệc tối ra mắt nước hoa, rồi đi ngâm suối nước nóng; trên đường về còn thuận đường ghé qua ủng hộ câu lạc bộ mới mở của một người bạn.

Sáng nay thấy chán, Hướng Bảo Châu vung tay một cái, đặt ngay một bộ rương cứng họa tiết đen trắng dòng Bisten cùng mẫu túi Arc de Triomphe trong buổi trình diễn năm nay, khiến bên phía thương hiệu LV phải cử người đến tận nơi dạy cô ấy cắm hoa...

Thời gian cứ thế trôi qua cho đến khi ra sân bay.

Vừa được yên tĩnh chưa bao lâu, cuộc gọi không bắt máy lúc sáng đã gọi lại.

“Có việc gì?”

“Chỉ là đột nhiên nhớ ra nên nhắc nhở cô một chút, vụ kiện tín thác rất khó thắng.”

Tạ Thanh Mạn vẫn nhắm mắt, mu bàn tay gác lên trán, giọng điệu có chút phiền muộn: “Nếu chiêu này có tác dụng thì đã chẳng đến lượt anh đóng vai con hiền cháu thảo trước mặt bà cụ.”