- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Ngược
- Diễm Sát
- Chương 47: Tuyết ở thủ đô chợt đến - Cầu thần bái Phật, chẳng bằng cầu tôi (3)
Diễm Sát
Chương 47: Tuyết ở thủ đô chợt đến - Cầu thần bái Phật, chẳng bằng cầu tôi (3)
Là tuyết.
Tuyết ở thủ đô chợt đến.
Trận tuyết đầu mùa năm nay rơi xuống lặng lẽ nhưng ngày một dày đặc.
Ánh sáng xám xịt của bầu trời lúc này càng trở nên u ám hơn lúc mới đến.
Trong chùa, tuyết rơi lả tả như những bông gòn, như làn sương mờ mịt phủ kín không gian.
Những điện thờ vàng son, lầu gác cao vυ"t và những cánh rừng rậm phía xa như được khoác lên một lớp màn sương khói.
Rất nhanh sau đó, mọi người xung quanh bắt đầu có phản ứng.
Có người reo hò, có người kinh ngạc, có người từ trong đại điện bước ra, tụ tập thành từng nhóm nhỏ để chờ chụp ảnh.
Trong chiếc lư đồng hình thú, hương trầm vẫn đang cháy, làn khói nghi ngút bốc lên.
Giữa ngày tuyết rơi, dấu vết của khói dường như mờ đi, hư ảo như một bóng ma trắng nhạt.
Tạ Thanh Mạn rất thích ngày tuyết rơi.
Hồng Kông không có tuyết, vì vậy năm nào cô cũng đến Courchevel để trượt tuyết và nhảy dù, chờ đợi một trận tuyết rơi tại Cheval Blanc; hoặc cùng bạn bè bay đến Bắc Âu đón Giáng sinh, nhấm nháp rượu Cabernet Sauvignon của vùng Margaux, mở quà dưới nhành tầm gửi, ngâm mình trong suối nước nóng ở Iceland, ngắm nhìn cực quang và muôn vàn tinh tú hội ngộ trên bầu trời đêm.
Hoàn toàn khác với khung cảnh tình cờ bắt gặp ngày hôm nay.
Cô thu trọn cảnh tuyết đầu mùa vào ống kính điện thoại.
Hai người đứng dưới gốc cây cổ thụ, những cành thông chằng chịt che khuất phần lớn tuyết rơi.
Có lẽ vì đang ở trong chùa nên anh và cô mới có thể đứng cạnh nhau một cách yên bình đến vậy.
Diệp Diên Sinh nhìn theo động tác bắt trọn khung hình của cô, cảm xúc nơi đáy mắt anh trầm xuống vài phần, thật khó lòng diễn tả thành lời.
Anh chợt lên tiếng trả lời cho lời thắc mắc lúc nãy của cô: “Quả thực là không đủ thành tâm, nhưng mà thành tâm thì tính là cái thứ gì chứ?”
“Đó là vì anh đang thuận buồm xuôi gió, chẳng cần đến thứ gì cả.”
Cô khẽ hừ một tiếng, trong lòng thầm bĩu môi khinh bỉ: “Nếu có ngày anh có điều mong cầu, e là ai cũng không thể tránh khỏi sự tầm thường đó đâu.”
Nghe vậy, anh chỉ bật cười một tiếng trầm đυ.c.
“Cầu thần bái Phật.”
Anh mang theo ba phần trêu đùa, chậm rãi thốt ra bốn chữ ấy như đang nhấm nháp chúng.
Nhìn thấu những pho tượng vàng ngọc trong điện Phật, ánh mắt anh lạnh lẽo, nụ cười bạc bẽo, anh thốt ra những lời ngông cuồng một cách thản nhiên: “Cầu thần bái Phật, chẳng bằng cầu tôi.”
Đầu ngón tay Tạ Thanh Mạn khẽ run, theo bản năng ngước nhìn anh.
Dưới mái vòm trời u tối, không khí loãng dần, những bông tuyết mới tinh khôi và dày đặc rơi xuống xào xạc trong tiếng chuông hoàng hôn trầm mặc vang vọng từ xa.
Ánh sáng mờ nhạt tạc nên bóng hình cao lớn, hiên ngang của người đàn ông, không thể che giấu được vẻ u uất và ngạo mạn bao quanh anh.
“Ivy!”
Tiếng gọi quen thuộc từ phía không xa truyền tới, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
Hướng Bảo Châu đang đứng dưới cổng viện, vẫy vẫy tay về phía Tạ Thanh Mạn.
“Bạn tôi đến rồi.”
Tạ Thanh Mạn khựng lại. Cô và anh cũng chẳng coi là thân thiết, nói lời “tạm biệt” thực ra có chút tự tác đa tình.
“Tôi đi trước đây.”
Diệp Diên Sinh liếc nhìn cô, đáy mắt đen đặc như mực.
Anh không đáp lời, chỉ đưa mắt ra hiệu về phía sau.
Cách đó vài mét là người của anh.
Thuộc hạ của anh vô cùng biết ý, nhận được chỉ thị liền tiến lên, đưa một chiếc ô đen đến trước mặt cô.
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Ngược
- Diễm Sát
- Chương 47: Tuyết ở thủ đô chợt đến - Cầu thần bái Phật, chẳng bằng cầu tôi (3)