Anh nói điệu bộ lấy lệ của cô quá giả tạo: “Cái kiểu này của cô, sau này làm sao đóng phim được?”
“Chỉ là theo đuổi ước mơ thôi.”
Tạ Thanh Mạn chẳng thèm quan tâm anh nghĩ gì: “Đâu phải ai cũng đều chạy theo danh lợi.”
Lập luận này nghe qua có vẻ hơi vĩ mô.
Nhưng cô thực sự hứng thú với diễn xuất nên mới muốn làm diễn viên.
Trước đây, cô muốn gì được nấy, tâm trí hoàn toàn không đặt vào xí nghiệp gia đình.
Cô có một người anh trai cùng ba cùng mẹ, người mang đầu óc kinh doanh bẩm sinh, tuổi trẻ tài cao nhưng ra tay sắt đá, có uy tín cực cao cùng quyền quyết định tuyệt đối trong hội đồng quản trị.
Lúc đó cô không có nhiều dã tâm, tình cảm anh em lại tốt, cô không cần tranh giành cũng có thể hưởng thụ thành quả.
Thậm chí có lòi ra đứa con riêng nào muốn chia gia sản thì cũng chẳng đến lượt cô lo lắng, anh trai cô có thể xử lý ổn thỏa mọi chuyện.
Theo kế hoạch cuộc đời ban đầu, cô muốn trải nghiệm làm diễn viên và đạo diễn, từ trước ống kính ra sau hậu trường, rồi thử sức với đầu tư.
Dù sao cô còn trẻ, hoàn toàn có thể chơi cho chán rồi mới về nhà.
Đến lúc đó thì luân phiên quản lý, tốt nhất là phụ trách một mảng kinh doanh nào đó của gia tộc; nếu không đảm đương nổi thì thuê quản lý chuyên nghiệp, cô chỉ việc nằm nhà nhận cổ tức, rồi lại đổi lĩnh vực khác tiếp tục theo đuổi ước mơ.
Tiếc là sự đời chẳng bao giờ vẹn ý người.
Dù niềm đam mê thuở trước là thật, thì lúc này đây lực bất tòng tâm, phải hối hận vì những lần buông thả cũng là thật.
Tạ Thanh Mạn rủ mắt, thản nhiên che giấu cảm xúc nơi đáy mắt.
“Thực ra lần trước gặp anh, tôi đã thấy rất tò mò.”
Cô hơi nghiêng đầu: “Tôi có thể hỏi anh một câu không?”
“Không.”
Tạ Thanh Mạn hơi sững sờ: “Tôi còn chưa nói là câu gì mà.”
Sự từ chối nằm trong dự tính, nhưng anh từ chối một cách quá tuyệt tình.
Bên ngoài hang Quan Âm khách hành hương qua lại không ngớt, ba nén nhang cao lại được thắp lên, có người đang cầm dải lụa đỏ cầu phúc đi tới, hai người bèn cùng nhau bước ra ngoài.
Các phật điện phía Bắc của chùa cứ tầng tầng lớp lớp cao dần lên, hùng vĩ và trang nghiêm, những cây cổ thụ chọc trời che khuất lối đi, hiệu ứng thị giác vô cùng tráng lệ.
Mái lợp ngói lưu ly vàng hoặc xanh, mái hiên uốn cong, rồng bay phượng múa, thấp thoáng tiếng niệm Phật vang vọng phía trên không dứt.
Tạ Thanh Mạn đi theo sau lưng anh, có chút không cam lòng: “Hay là chúng ta trao đổi đi, anh cũng có thể hỏi tôi.”
Cô đưa tay kéo nhẹ góc tay áo của anh: “Hoặc là anh hỏi tôi trước đi.”
Ánh mắt anh rất tĩnh, anh dừng bước nhìn cô.
Chỉ trong một hai giây đó, ánh mắt anh hạ xuống, lướt qua gương mặt cô rồi dừng lại ở bàn tay đang kéo áo mình, đồng tử tối sầm lại.
Dưới ánh sáng nhạt nhòa của bầu trời, đôi mắt anh trông thật lạnh lẽo và u ám.
Tạ Thanh Mạn hoàn toàn không nhận ra cảm xúc của anh, chỉ ngại ngùng nói một câu “thôi vậy”, bàn tay đang kéo áo anh hơi nới lỏng.
Ngay khi cô định rụt tay lại, anh bỗng hỏi: “Cô tên gì?”
Đây mà cũng gọi là câu hỏi sao?
Tạ Thanh Mạn khựng lại, quên cả việc thu tay về: “Tôi cứ ngỡ, bất kỳ ai từng tiếp xúc với anh thì mọi thông tin về họ đều đã nằm sẵn trên bàn làm việc của anh rồi chứ.”
Diệp Diên Sinh khẽ nheo mắt, bật ra một tiếng cười: “Tôi không rảnh rỗi đến thế.”
Anh thực sự không rảnh để tìm hiểu mọi người mình từng gặp, nhưng tất cả những gì xảy ra vào đêm mưa tại Hồng Kông đó quả thực quá đỗi trùng hợp.
Với gia thế và địa vị của mình, anh đã thấy quá nhiều hạng người mang đủ loại tâm tư, làm sao có thể không mảy may nghi ngờ về một cái gọi là “tình cờ gặp gỡ”?
Tạ Thanh Mạn nhìn thấu nhưng không nói toạc ra.
“Tạ Thanh Mạn. Chữ “Thanh” trong thanh vân trực thượng (mây xanh thẳng tiến).”