Chương 44: Vạn Pháp Duyên Sinh - Pho tượng Phật này, không phải cứ muốn bái là bái... (6)

Nơi hẻo lánh này lại có một hang Quan Âm.

Trong hang Quan Âm ngập tràn mùi nhang khói, tường hòa và yên tĩnh, xoa dịu đi tâm trạng phù phiếm.

Tạ Thanh Mạn lướt mắt nhìn quanh.

Một cách không tự chủ, cô bước về phía pho tượng Bồ Tát ở giữa, muốn tìm kiếm một lời chú giải về nguồn cội.

Vừa mới đứng vững trước đệm quỳ, sau lưng bỗng vang lên giọng đàn ông: “Pho tượng Phật này, không phải cứ muốn bái là bái đâu.”

Chân mày Tạ Thanh Mạn khẽ giật một cái.

Cơn gió từ đâu thổi vào hang Quan Âm, xuyên qua làn hương khói mờ ảo, hất tung một lọn tóc mềm mại của cô lên, tung bay rồi lại rơi xuống bờ vai.

Cô xoay người lại, trước mắt là muôn vàn hạt bụi nhỏ li ti tựa như những dục niệm không lối thoát, đang trôi lững lờ dưới tia sáng.

Diệp Diên Sinh đã đứng sau lưng cô từ lúc nào không hay.

Người đàn ông diện chiếc áo khoác măng tô đen, ngũ quan sâu hoắm, vai rộng eo thon, khí chất cao ngạo lạnh lùng như nhành thông phủ tuyết không chịu khuất phục.

Chỉ là vết đứt nơi cuối chân mày đã thêm vào vài phần sắc lạnh và hoang dã, khiến gương mặt quý phái kia càng trở nên đầy tính công kích.

“Điện Quan Âm nằm ở cực Bắc của tuyến phía Tây, cô đi ra từ lối này, lên đến nơi cao nhất, thấy tấm hoành phi dát chữ vàng “Liên Giới Từ Hàng” thì đó mới là nơi cầu sự nghiệp và bình an.”

Anh không nhìn cô, ánh mắt dừng lại trên pho tượng Bồ Tát, giọng nói trầm và chậm: “Ba pho tượng bằng đá cẩm thạch trắng này là Quan Âm Tống Tử, Bảo Tử và Cầu Tử.”

“Hả?” Giọng Tạ Thanh Mạn rất khẽ.

Lúc này vẻ ngơ ngác thoáng qua trong mắt cô là thật, cô chưa kịp phản ứng, cũng chưa nghe lọt tai.

“Đây là hang cầu con.”

Anh liếc nhìn cô, khẽ nhướn mày: “Cô đi cầu thần bái Phật mà không chịu tìm hiểu trước sao?”

Tạ Thanh Mạn thầm nghĩ: Chẳng lẽ anh không ở đây sao?

Nhưng cô không hỏi như vậy.

“Tôi đi cùng bạn.”

Tạ Thanh Mạn đối diện với anh, giọng điệu tùy ý và thản nhiên: “Thử vai xong thấy buồn chán, bạn tôi muốn đến chép kinh cầu phúc, tôi không có việc gì làm nên đi dạo lung tung thôi.”

Ánh sáng đầu đông xám xịt hắt vào trong hang Quan Âm khiến không gian mờ ảo, mọi thứ xung quanh như bị phai màu.

Mùi nhang khói nồng đậm từ ngoài vào trong, lan tỏa trong không khí lạnh lẽo, bao phủ lên người cả hai.

“Cô không cầu gì cho bản thân sao?”

“Có chứ, vừa nãy tôi còn cầu Bồ Tát tẩy uế nghênh vận, phù hộ cho tôi không gặp phải chuyện “bất thiện”, và rồi...”

Tạ Thanh Mạn khựng lại, đón lấy ánh mắt của anh, cô cong môi mỉm cười: “Vừa hay lại đυ.ng mặt anh ở đây.”

Hóa ra cô dùng hai chữ “bất thiện” để chặn họng anh.

Anh khẽ “chậc” một tiếng, đôi mày thanh tú lạnh lùng trùng xuống: “Cô cũng khéo mỉa mai người khác thật đấy.”

Sắc mặt anh nhạt đi đôi chút, khóe môi thoáng hiện một nụ cười, có chút ngả ngốn nhưng lại mang vẻ u uất kỳ lạ: “Cô bé này thù dai thật.”

“Làm sao có thể chứ, tôi cảm ơn anh còn chẳng kịp.”

Hàng mi dày của Tạ Thanh Mạn chớp nhẹ, giọng điệu dịu dàng, ba phần thật bảy phần giả: “Lần trước cảm ơn anh giải vây là tôi nói thật lòng đấy, tại anh đa nghi thôi.”

Cô đối với anh luôn như vậy.

Nói chuyện cứ có vẻ gai góc, như đang đọc kịch bản.

Anh cười khẩy.