Chương 43: Vạn Pháp Duyên Sinh - Pho tượng Phật này, không phải cứ muốn bái là bái... (5)

Một chú tiểu hành lễ với cô, tốt bụng nhắc nhở: “Thí chủ có thể đi dọc theo lối hai bên để xuống núi, tránh đi nhầm đường.”

Cầu phúc không đi đường vòng về.

Hai lối Đông - Tây đều có viện lạc riêng, thông thường các chùa vào cửa trái ra cửa phải, nhưng khách đến chùa Đàm Chế đa phần đều đi lên từ lối phía Đông và đi xuống theo lối phía Tây.

Ban đầu Tạ Thanh Mạn cũng đi lên lối Đông cùng Hướng Bảo Châu.

Chỉ là khi đi một mình ở nửa chặng sau, cô cứ đi qua đi lại, vòng vèo thêm bao nhiêu đường mới dạo hết hơn nửa các điện phía Tây.

Chú tiểu hẳn là tưởng cô không biết đường nên mới đi loanh quanh lâu đến thế.

“Đa tạ pháp sư.” Tạ Thanh Mạn hạ mi đáp lễ.

Bên ngoài điện, hương trầm nghi ngút khói, cô nhìn pho tượng Phật tỏa ánh vàng rực rỡ bên trong đang từ bi nhìn thấu chúng sinh.

Gương mặt cô không lộ chút cảm xúc, nhưng tâm tư lại như làn khói, lặng lẽ rối bời.

Thực ra cô đã xem sơ đồ nên biết rõ đường đi; thực ra ngay khi máy bay hạ cánh vào ngày hôm qua, cô đã tới nơi này rồi; thực ra trước đây cô vốn chẳng mặn mà với việc đi chùa, cũng không có hứng thú vãn cảnh, cô hoàn toàn có thể ở lại điện phụ cùng Hướng Bảo Châu chép kinh.

Chỉ là...

Chỉ là vì điều gì chứ?

Vì đang đánh cược vào một khả năng nhỏ nhoi hay sao?

Đùng... Oăng...

Đùng... Oăng...

Trong tiếng chuông chùa không linh và trầm mặc vang vọng, Tạ Thanh Mạn nhắm mắt, khóe môi khẽ nhếch lên đầy tự giễu.

Cô tự nhủ, một đời bôn ba xuôi ngược, ai mà chẳng vì lợi mà đến, vì dục mà đi?

Ý niệm vừa khởi, thần thánh đều thấu tỏ.

Vừa nén xuống những ý nghĩ đang rục rịch trỗi dậy, dưới chân bỗng có động tĩnh, Tạ Thanh Mạn nhìn thấy một con cáo đỏ.

Con cáo nhỏ lượn quanh cô hai vòng, khi cô ngồi thụp xuống, nó liền ngoan ngoãn ngồi thụp theo, chẳng hề sợ người lạ.

“Ơ?”

Tạ Thanh Mạn đưa tay xoa đầu nó, khẽ cười lẩm bẩm: “Hóa ra ở đây cũng có cáo sao?”

Con cáo nhỏ nhanh như cắt lách khỏi lòng bàn tay cô, chạy ra xa vài mét rồi ngồi xuống, ngoảnh đầu nhìn Tạ Thanh Mạn trân trân.

Bộ lông màu nâu đỏ của nó dưới ánh nắng mùa đông phản chiếu một lớp bóng mượt, cái đuôi xù vẫy vẫy.

Thấy cô không động đậy, nó lại chạy thêm vài bước rồi dừng lại.

“Mày muốn tao đi theo sao?”

Tạ Thanh Mạn chống tay vào đầu gối đứng dậy, cô nhếch môi, ánh mắt ôn hòa mà thanh tú.

Con cáo nhỏ im lặng đối đầu với cô, cái đuôi lại vẫy thêm một cái.

Cái gì mà “Du͙© vọиɠ tâm sự, hướng Tây có thể cầu”... Thôi bỏ đi.

Vốn là chuyện không đâu, cô hà tất phải hao tâm tổn trí đi xác thực một lá xăm nực cười để rồi tự chuốc lấy phiền muộn?

Coi như đây là một niềm vui mới vậy.

Đi đi dừng dừng theo sau con cáo nhỏ, Tạ Thanh Mạn bước qua một đoạn cầu thang dốc đứng, đi tới dưới vách núi phía Tây của điện Quan Âm phía Đông.

Đường đi vòng vèo trở lại.

Con cáo nhỏ chui tọt vào bụi cỏ, nhanh chóng biến mất tăm hơi.

Tạ Thanh Mạn quan sát môi trường xung quanh.

Trước mắt là khoảng sân mà lúc nãy cô chưa đặt chân tới, cuối sân có hai cửa hang do con người đυ.c đẽo.

Lối vào thấp bé, phải cúi người mới vào được, bên trong khá hẹp, thờ ba pho tượng Bồ Tát, hai bên treo kín những dải lụa đỏ cầu nguyện và những lá cờ gấm tạ lễ.