Thậm chí còn chưa bước chân vào cổng chùa, cô ấy đã nhắm nghiền mắt, miệng lẩm bẩm khấn vái, “thành tâm” lắc đến năm lá xăm liên tiếp...
Nhưng chỉ cần lời xăm không vừa ý, cô ấy liền coi như không thấy.
Dưới ánh mắt ái ngại của chủ sạp, cô ấy tiếp tục trả tiền tiếp tục cầu, khăng khăng phải lắc cho ra bằng được một lá xăm thượng thượng mới thôi.
“Thế này mà cũng linh nghiệm được sao?”
Tạ Thanh Mạn nhìn bạn mình với vẻ mặt không thốt nên lời: “Xin xăm mà cũng mặc cả, không ưng là được đổi trả hả?”
“Mình không quan tâm, mình đã bỏ tiền ra thì đương nhiên phải mua lấy một kết quả hài lòng rồi.”
Hướng Bảo Châu lý sự một hồi rồi đưa ống xăm cho Tạ Thanh Mạn: “Cậu không thử sao?”
“Thôi bỏ đi.” Ánh mắt Tạ Thanh Mạn trong trẻo: “Lỡ như lời xăm không như ý, lại rước thêm phiền muộn vào người.”
Cô vốn dĩ không thích cảm giác phó mặc cho số phận.
Hướng Bảo Châu nghe vậy cũng không ép, định đặt ống xăm trở lại chỗ cũ, nhưng sơ ý để ống xăm nghiêng đổ ngay cạnh mép bàn gỗ.
“Ơ...” Tạ Thanh Mạn nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy một cái.
Ống xăm được đưa về vị trí cũ, nhưng các thẻ xăm va chạm vào nhau, một thẻ rung lên rồi rơi ra ngoài, mặt trước đề chữ bằng chu sa: [Quẻ số 5, Trung Cát, Lưu Thần Ngộ Tiên] (Lưu Thần gặp tiên.)
Tạ Thanh Mạn liếc nhìn lời xăm, thầm thở dài rằng quẻ này chẳng cầu cũng tự đến, cô đành cúi người nhặt lên, ngón tay thon dài lật xem những dòng chữ nhỏ ở mặt sau.
Bài thơ viết rằng: “Nhất chuy thảo địa yếu cầu tuyền, nỗ lực cầu chi đắc tối nan. Vô ý nga nhiên ngộ tri kỷ, tương phùng huề thủ thượng thanh thiên.”
(Dùng dùi đâm vào đất cỏ để tìm suối, nỗ lực tìm kiếm là việc khó nhất. Vô tình bỗng chốc gặp được tri kỷ, cùng nhau dắt tay lên tận trời xanh.)
“Quẻ này là tượng “dùi đất tìm suối”, tượng trưng cho vận trình của quý cô.”
Chủ sạp liếc nhìn lời xăm, rồi đưa mắt nhìn Tạ Thanh Mạn đăm đăm một hồi lâu, mỉm cười, chậm rãi buông lời luận giải: “Du͙© vọиɠ tâm sự, hướng Tây có thể cầu. Chi bằng đừng động, tại chỗ có mưu cầu.”
“Tình cờ gặp tri kỷ, chính là lúc được quý nhân phù trợ, có thể thuận thế mà bay cao vạn dặm.”
Đầu ngón tay Tạ Thanh Mạn khẽ khựng lại.
Cô rủ hàng mi dài, che giấu những cảm xúc cuộn trào nơi đáy mắt, bình thản đặt lá xăm trở lại chỗ cũ rồi cúi đầu quét mã thanh toán.
“Tùy tâm thôi.” Chủ sạp xua tay bảo.
Tạ Thanh Mạn không đáp lời, chuyển tiền xong, cô dùng khuỷu tay huých nhẹ vào Hướng Bảo Châu đang ngơ ngác, ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng: “Đi thôi.”
“Ơ? Đồ rơi dưới đất mà cậu cũng chuyển nhiều tiền thế á?”
Ngôi chùa tựa lưng vào núi, bao quanh đầm nước, không gian thanh tịnh và trang nghiêm nhưng khách hành hương vẫn rất đông đúc.
Men theo những bậc đá đi lên, điện đài lầu gác hiện ra đẹp như tranh vẽ.
Đại điện uy nghi với mái ngói lưu ly vàng viền xanh, bên dưới trang trí xích vàng mạ kim và ngọc bích lưu ly, phụng thờ pho tượng Phật khổng lồ tỏa ánh kim quang vạn trượng.
Tuy Hướng Bảo Châu có tính tình chóng chán nhưng ở nơi cửa Phật cũng biết thu liễm phần nào.
Cô ấy xin một lá bùa bình an rồi ở lại một điện phụ chép kinh, định bụng mang về làm quà lấy lòng người lớn trong nhà.
Nửa hành trình sau, Tạ Thanh Mạn không đi cùng cô ấy mà tự mình dạo quanh.
Cảnh trí trong chùa thanh u thoát tục, từ những con si vẫn hình kiếm mạ vàng đến những mảng ngọc bích khảm kim, rồi đến cả tiểu cảnh “khúc thủy lưu thương”, đâu đâu cũng thấy sự tinh xảo.
Qua khỏi hồ phóng sinh, điện Thần Tài có nhang khói nghi ngút, đi lên phía trên là vô số phật điện được xây dựng dựa theo thế núi.
Tạ Thanh Mạn cứ thế vừa đi vừa bái Phật cho tới tận đỉnh núi.
“Thí chủ, muốn cầu phúc xin mời dời bước sang các điện khác, hôm nay Viên Thông Bảo Điện không mở cửa cho khách ngoài.”