Nhưng “lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa”, theo lý mà nói, Tạ Thanh Mạn không nên lâm vào cảnh túng quẫn như vậy.
Bởi vì tài sản nhà họ Hoắc vô cùng kếch xù, dù phần lớn sản nghiệp bị nhị thái phu nhân và hai người chú của cô nắm giữ, thì số tiền tích lũy dưới tên cô vẫn không hề ít, thực sự không đến mức phải bán tháo tài sản để lấy tiền mặt.
Cô dường như đang cần gấp một khoản tiền cực lớn.
Hướng Bảo Châu nắm lấy tay Tạ Thanh Mạn, nghiêm túc hứa hẹn: “Cậu yên tâm đi Ivy, mình sẽ không mặc kệ cậu đâu...”
“Mình biết mà.”
Tạ Thanh Mạn thấy cô ấy trịnh trọng như vậy, ban đầu định cười, nhưng trong lòng lại dâng lên một nỗi cảm động len lỏi.
“Mình quả thực đang thiếu một khoản tiền, nhưng chuyện này nói ra rất dài, hiện tại cũng chưa cần cứu trợ đâu, khi nào thuận tiện mình sẽ giải thích cho cậu sau.”
Cô đang cần một ngoại lực.
Đến nước này, cục diện nhà họ Hoắc đã quá khó kiểm soát.
Muốn định đoạt ván cờ chỉ trong một chiêu, muốn vĩnh viễn dẹp tan mầm họa, thì chỉ riêng một chữ “Tài” thôi vẫn chưa đủ để trở thành cơn gió đông này.
“Dù sao cũng cảm ơn ý tốt của cậu.”
Tạ Thanh Mạn khựng lại một chút: “Nếu sau này cần cậu giúp đỡ, Bella, mình sẽ không khách sáo với cậu đâu.”
“Giờ cậu nói chuyện đã thấy khách sáo lắm rồi đấy.” Hướng Bảo Châu khẽ hừ một tiếng.
Tạ Thanh Mạn bật cười thành tiếng.
Cô xoay nhẹ chén trà trong tay, nhìn hơi nước trắng mờ ảo bốc lên như khói, ánh mắt bỗng trở nên dịu dàng.
Sự tĩnh lặng và lạnh lùng thường ngày dường như cũng tan biến đi vài phần.
Ra khỏi những con ngõ nhỏ quanh co, tiếng chuông từ ngôi chùa gần đó vang vọng, ẩn hiện tiếng tụng kinh trang nghiêm và sùng kính.
Sau khi vào tiết tháng chạp, cũng là lúc diễn ra Pháp hội Vạn Phật tại chùa Đàm Chế.
Tăng ni từ khắp nơi trên thế giới tìm đến, giảng thiền tại Đại Hùng Bảo Điện.
Vài ngày tới chùa sẽ đóng cửa để tổ chức các buổi tranh biện và trao đổi Phật pháp ở núi sau.
Trong chùa vang vọng danh hiệu Phật và tiếng tụng kinh không dứt, ngoài cổng chùa là dòng khách du lịch từ khắp nơi đổ về, nườm nượp đi vào.
Dòng người đông như trẩy hội.
“Đi thôi, theo mình đi thắp nén nhang.”
Hướng Bảo Châu kéo tay Tạ Thanh Mạn, sốt sắng một cách bất thường: “Cầu cho cậu trúng vai nữ chính.”
“Mình vừa thử vai xong rồi, giờ mới đi chẳng phải là “nước đến chân mới nhảy” sao?”
“Thì kết quả đã có đâu... Thôi được rồi, thật ra chủ yếu là cậu đi cùng mình.”
Hướng Bảo Châu thở dài oán trách: “Dạo này mình đen đủi quá, mình muốn đi giải hạn cầu may.”
Tạ Thanh Mạn mỉm cười.
Cô cúi xuống liếc nhìn một cái: “Thế thì cậu nên thay giày trước đi, đôi giày này của cậu chắc leo không nổi đến quầy bán vé đâu.”
Không khí mùa đông thanh khiết và se lạnh, những dãy núi nhấp nhô một màu xám và xanh xen kẽ.
Chùa Đàm Chế tọa lạc trước đỉnh Bảo Châu, dựa lưng vào núi, tường đỏ bao quanh.
Từ xa đã có thể thấy những điện thờ vàng son và lầu gác cao vυ"t xếp hàng san sát, tráng lệ và uy nghiêm, những cây cổ thụ chọc trời và những tháp Phật san sát tạo nên một khung cảnh thú vị.
Ngôi cổ tự ngàn năm, quả nhiên vô cùng bề thế và hùng vĩ.
Cách cổng chùa vài chục mét có một sạp nhỏ cầu quẻ, trên tấm vải nhung vàng của phật đường thêu hoa đặt một ống xăm.
Cái gọi là “cầu may” của Hướng Bảo Châu thực chất là xin xăm.