Buổi thử vai vòng một diễn ra đúng như dự kiến.
Khi Tạ Thanh Mạn đến hiện trường, cô bắt gặp không ít gương mặt quen thuộc.
Có lẽ vì bộ phim này được đầu tư rất lớn, nên đội ngũ sản xuất của “Vấn Đỉnh” gần như có thể sánh ngang với tiêu chuẩn của một tác phẩm điện ảnh.
Đạo diễn vốn là người chuyên trị dòng phim chính kịch, dù không đảm bảo được tỉ lệ người xem nhưng chắc chắn sẽ bảo chứng cho chất lượng; quay phim là người Hoa duy nhất từng đoạt giải Kim Tượng; quan trọng nhất là biên kịch Uông Giản, người gần như chưa bao giờ thất bại, kịch bản dưới ngòi bút của ông ấy luôn đầy ắp những chi tiết hài hước, những tình tiết kịch tính thỏa mãn người xem, cùng lòng tự tôn dân tộc vượt xa mặt bằng chung trong ngành.
Thêm vào đó, phim cổ trang vốn dễ trở thành “bom tấn”, khiến khu vực chờ thử vai đã chật kín người.
Từ những tiền bối thực lực cho đến những gương mặt “lưu lượng” đang hoạt động năng nổ trên màn ảnh, thậm chí là cả những tân binh hoàn toàn mới...
Áp lực cạnh tranh của bộ phim này quả thực không hề nhỏ.
Phân đoạn diễn thử và thứ tự đều do bốc thăm quyết định.
Số báo danh của Tạ Thanh Mạn khá sớm, nhưng cô vẫn phải chờ đợi và bận rộn đến tận chiều muộn.
Khi buổi thử vai kết thúc thì đã một giờ chiều.
Tạ Thanh Mạn tìm một nhà hàng gần đó.
Ngói xám tường trắng, cửa gỗ chạm khắc, trên đèn l*иg đề tên quán, phong cách trang trí cổ xưa mang hơi hướng của những quán trọ thời xưa.
Cô tìm một chỗ yên tĩnh rồi gửi vị trí cho Hướng Bảo Châu.
Hướng Bảo Châu vốn dĩ rất nhàn rỗi.
Cô ấy được mời đến thủ đô để tham gia yến tiệc trang sức cao cấp, hôm nay đi mua sắm một mình thấy vô cùng tẻ nhạt nên đang rất cần người bầu bạn.
“Thật chẳng dễ dàng gì, rốt cuộc cậu cũng bận xong rồi, Ivy.”
Hướng Bảo Châu đẩy cửa gỗ bước vào, chân đi đôi cao gót Jimmy Choo đính hoa lan đen vàng, dáng vẻ hối hả, tiện tay quăng chiếc túi da cá sấu màu xám pha lê lên ghế.
Cô ấy diện cả cây đồ hiệu, kính râm che khuất nửa khuôn mặt, kim cương trên ngón tay lấp lánh như muốn làm lóa mắt người đối diện.
“Cậu không biết tối qua mình đã trải qua những gì đâu, thật là trắc trở.”
Tối qua là buổi ra mắt dòng trang sức cao cấp mới của Cartier, tiệc tối diễn ra trong tiếng nhạc giao hưởng du dương.
Hai bên thảm đỏ bày đầy hoa hồng Juliet và nến, ánh lửa bập bùng, đèn flash nháy liên hồi, giữa không gian nồng đượm mùi nước hoa và lụa là gấm vóc là một vẻ phù hoa và “thanh bình”.
Nếu tà váy cao cấp cô ấy mới tậu không bị lửa nến đốt cháy một lỗ, thì mọi chuyện đã thanh bình hơn nhiều rồi.
“Mẫu váy cưới vedette trong tuần lễ thời trang đấy, thời gian gia công cực kỳ lâu, mình vừa mặc chưa đầy nửa tiếng đã hỏng rồi, thực sự làm mình tụt hứng kinh khủng.”
Vẻ bực bội hiện rõ trên mặt Hướng Bảo Châu: “Đáng ghét hơn là, nếu không phải tại kẻ đó, mình đã chẳng bị cháy váy!”
“Kẻ đó là ai?” Tạ Thanh Mạn nhạy bén bắt được từ khóa.
“Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là đây không phải thiên tai mà là nhân họa.”
Hướng Bảo Châu nhấn mạnh với gương mặt không cảm xúc, rồi nghiến răng nghiến lợi mắng một câu tiếng Quảng Đông: “Đều là tại cái gã ngoại tỉnh đó.”
“Dù rất cảm thông với trải nghiệm của cậu, nhưng mình thấy cần phải đính chính một chút, đây là thủ đô.”