Chương 34: Rượu lạnh núi xuân (5)

“Tôi họ Diệp, Diệp Diên Sinh.” Anh nhếch môi, cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen thẳm đối diện với cô: “Chúng ta từng gặp nhau rồi, chắc là cô không nhớ.”

Như thể cố ý, lần này anh lại gần hơn nữa, không chỉ đơn giản là vượt qua khoảng cách xã giao.

Mối quan hệ chủ động và bị động giữa hai người quá rõ ràng, khoảng cách quá gần tạo nên một áp lực đè nặng.

Tạ Thanh Mạn vốn đã tựa sát vào lan can tầng hai, không còn đường lui, suýt chút nữa cô đã không nhịn được mà đưa tay đẩy anh ra.

Cô không kìm được khẽ hỏi một câu: “Anh định làm gì?”

Cổ tay vừa mới nhấc lên đã bị anh cưỡng ép giữ chặt trong lòng bàn tay, sau đó cô nghe thấy giọng nói của anh, trầm đυ.c và lạnh lẽo, lại mang theo vẻ hờ hững của kẻ bề trên: “Đừng cử động.”

Tạ Thanh Mạn đột ngột ngẩng đầu, va phải ánh mắt của anh.

[Đừng cử động.]

Ba chữ này tựa như một mệnh lệnh, trực tiếp đánh thức ký ức vào đêm mưa bão ở Hồng Kông mấy tháng trước.

Từng thước phim vụt qua trong trí não, mở ra rõ mồn một.

Tạ Thanh Mạn không ngờ rằng khi gặp lại lại là trong tình cảnh này.

Đêm đó ở trong xe, ánh sáng lờ mờ không rõ, cô chỉ muốn chạy trốn, bất kể ai khi gặp một người lạ cầm súng, nghi là kẻ xấu, cũng đều muốn chạy cả, trong lúc hoảng loạn cô hoàn toàn không nhìn rõ mặt anh, cũng chẳng dám nhìn rõ.

Sau đó cô bị làm cho ngất đi.

So với đêm đó, tình hình lúc này cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, ngược lại còn khiến tất cả những chuyện trước đó giống như một trò trêu đùa.

Lần này, Tạ Thanh Mạn thực sự không còn giữ nổi bình tĩnh nữa.

Cô vô cảm quan sát anh vài giây, rồi nở một nụ cười, loại cười giả tạo đến cực điểm.

Cô nâng đầu gối lên, không một lời báo trước mà thúc thật mạnh về phía anh.

Nhưng anh chỉ lách người một cái đã tránh được.

Ngay sau đó, một sức mạnh áp đảo đè xuống, ghì chặt sự vùng vẫy của cô lại, sự chênh lệch sức mạnh thực sự rất chí mạng, chỉ cần hai ba phần sức của anh đã đủ khiến cô không thể cử động.

Khoảng cách không được kéo giãn như cô mong muốn mà ngược lại còn gần hơn.

Gần đến mức da thịt chạm nhau, hơi thở giao hòa, trong tư thế ấy, đây là một khoảng cách thích hợp để quấn quýt đến chết.

Cô không phải là đối thủ của anh.

“Vừa nói cảm ơn xong đã muốn qua cầu rút ván rồi sao?”

Anh khống chế cô một cách dễ dàng.

Tuy ý cười trên mặt nhạt nhòa, nhưng khí trường của anh không còn sắc sảo hay tàn nhẫn như mọi khi, chỉ còn lại vài phần trêu chọc từ trên cao nhìn xuống: “Dù sao giữa tôi và cô cũng từng có duyên gặp mặt một lần.”

Gặp mặt một lần?

Tạ Thanh Mạn cười lạnh trong lòng, là một lần “nghiệt duyên” thì đúng hơn.