Trong một hai giây đó, theo bản năng Tạ Thanh Mạn muốn lùi bước.
Nhưng chẳng rõ vì lý do gì, cô đã kiềm chế lại phản xạ tự nhiên ấy.
Cô vẫn đứng yên.
Lúc này, ánh đèn tập trung vào giữa sân khấu, không gian mang một vẻ hư ảo và buồn thương.
Người vũ công kiễng chân, giơ cao cánh tay, xương cánh bướm tinh xảo phía sau lưng chuyển động uyển chuyển như thật.
Vũ công chính xoay người bằng một chân, nhảy múa tựa như một bóng ma, vừa u oán lại vừa sắc sảo.
Và ở phía ngoài sân khấu, anh đứng trước mặt cô, chỉ cách một bước chân.
Đây có lẽ mới thực sự là cái nhìn đầu tiên theo đúng nghĩa.
Dưới làn tóc mái là đôi mắt đen thẫm, nhạy bén và sâu thẳm, phía cuối lông mày trái có một vết đứt đoạn rất mờ.
Gương mặt thiên về nét cương nghị, lộ rõ vẻ tàn nhẫn và lạnh lùng, nhưng lại ẩn chứa nét phóng khoáng, phong lưu.
Một khí chất đầy mâu thuẫn.
Tựa như lửa thiêu giữa biển băng, hay tuyết lạnh phủ trên núi xuân.
Nguy hiểm, nhưng cả đời khó quên.
Anh cứ thế đứng ngược sáng, rủ mắt nhìn cô, đáy mắt đen đặc như một hồ nước sâu thẳm mà thanh khiết.
Trong gang tấc.
Tạ Thanh Mạn bỗng nảy sinh cảm giác nguy cơ “vừa thoát hang hùm lại vào miệng cọp”, cô không tự chủ được mà khẽ nhíu mày.
“Sao anh lại...”
Cô muốn nói gì đó để phá vỡ bầu không khí này.
Nhưng ngay khoảnh khắc cô mở lời, anh đã đưa tay ra, những ngón tay lạnh lẽo chạm vào cổ cô, cái lạnh khiến cô run bắn người.
Một hành động khó phân định ranh giới.
Giữa mập mờ và dò xét chỉ cách nhau một sợi chỉ mỏng manh, vừa giống như sự vỗ về của tình nhân, lại vừa giống như sự đe dọa khi lưỡi dao kề cổ, khiến trái tim người ta kinh hãi không thôi.
Bản năng của Tạ Thanh Mạn lên tiếng cảnh báo, giọng nói đột ngột im bặt.
Theo phản xạ, cô hơi ngửa đầu ra sau, khiến đường cong ở cổ căng lên, cằm vô tình lướt qua đầu ngón tay anh.
“Cô căng thẳng lắm à?”
Anh vô tình chạm vào động mạch ở cổ cô.
Đang đập rất mạnh.
Chiếc cổ hơi ngửa ra thanh mảnh và mong manh.
Tư thái này của cô vô tình khơi dậy du͙© vọиɠ muốn tàn phá trong lòng người khác.
Anh khẽ nhướn mày, không thu tay lại mà thuận thế đưa chiếc khăn tay trong tay cho cô, ánh mắt tối đi vài phần: “Hình như cô rất sợ tôi.”
Lúc này Tạ Thanh Mạn mới nhận ra, vừa rồi anh chỉ là đang lau đi vệt trà bắn trên người cô.
“Không có.”
Cô không nhận, chỉ bình thản nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lùng như sương tuyết: “Tôi chỉ không quen bị một người lạ vượt quá khoảng cách xã giao mà thôi.”
Giọng điệu rất lịch sự nhưng cũng đầy xa cách: “Dù sao cũng cảm ơn anh hôm nay đã ra tay nghĩa hiệp, giải vây giúp tôi.”
Câu nói này khiến anh bật ra một tiếng cười trầm thấp đầy ẩn ý.
“Ra tay nghĩa hiệp?”
Anh thu tay về, hồi lâu sau mới hỏi cô một câu không nóng không lạnh: “Nên lần này cô mới không chạy?”
Tạ Thanh Mạn cảm thấy khó hiểu.
Họ vốn không quen biết, sao lại có chuyện “lần này mới không chạy”.