Kể từ lần gặp ở buổi thử vai trước, anh ta cứ như một miếng cao dán da chó, rũ mãi không rời.
Cô phải tìm đủ mọi lý do mới miễn cưỡng thoát được, ai ngờ lại đυ.ng độ ở đây.
“Đứng xa thế làm gì?”
Ánh mắt gã giám đốc sản xuất cứ chực chờ dán vào người cô: “Đừng khách sáo thế chứ, từ hồi thử vai lần trước tôi đã nhìn trúng em rồi, tiếc là chưa có cơ hội hợp tác.”
Anh ta cười híp mí: “Nào, lại đây ngồi.”
Thực tế thì ở bất kỳ môi trường nào cũng không thiếu những nam thanh nữ tú vừa có nhan sắc vừa biết nghe lời, và số người muốn dựa vào sắc đẹp để tiến thân lại càng không ít.
Vì vậy, chỉ cần còn giữ lại một chút “thể diện”, người bình thường sẽ không ép uổng ai làm khó.
Bởi vì có quá nhiều lựa chọn khác, chẳng việc gì phải chuốc lấy oán thù.
Nhưng luôn có những kẻ không chịu giữ thể diện, ví dụ như kẻ trước mắt này.
Cô chỉ nhìn một cái thôi cũng thấy đen đủi.
Nếu là trước kia, cô muốn dẫm bẹt anh ta như dẫm một con kiến.
Cái loại gì không biết.
“Xin lỗi, tôi có việc gấp, vở kịch hôm nay e là không xem được rồi.”
Gương mặt Tạ Thanh Mạn vẫn không lộ chút cảm xúc nào, lời nói khách sáo nhưng lời từ chối lại rất tuyệt tình: “Tiền trà bánh tôi sẽ nhờ người gửi lại cho anh, không làm phiền nữa.”
“Ơ kìa, làm gì có đạo lý để con gái trả tiền?” Gã giám đốc sản xuất đưa mắt ra hiệu, lập tức có kẻ lẳng lặng chặn đường đi của cô.
“Làm diễn viên mà chỉ biết cắm đầu vào đóng phim là không được đâu, bao nhiêu tiền bối và nhà sản xuất đều ở đây, có việc gì gấp mà không thể gác lại một chút?”
“E là phải phụ lòng tốt của anh rồi.”
Tạ Thanh Mạn không muốn làm rùm beng quá mức: “Hay thế này, tôi lấy trà thay rượu, tự phạt một ly?”
Cô đã nhường một bước, nhưng đáng tiếc đối phương lại không chịu xuống thang.
“Em thế này là không nể mặt rồi đấy.”
Gã giám đốc sản xuất vẫn chưa từ bỏ ý định, anh ta cười giả tạo nhưng trong lời nói lại mang đầy ý đe dọa: “Tôi muốn giới thiệu tài nguyên cho em, bảo em nể mặt ngồi lại một lát mà cũng không được sao?”
Nói nhảm.
Tên giám đốc sản xuất họ Kim này vốn khét tiếng trong giới, cậy mình có thế lực và tài nguyên đứng sau, chẳng biết đã “quy tắc ngầm” với bao nhiêu ngôi sao và sinh viên.
Loại bại hoại này chỉ xứng đáng vào tù.
Vì đơn thương độc mã, lại không muốn làm chuyện quá tuyệt tình nên Tạ Thanh Mạn mới khách sáo xoay xở.
Nhưng nếu còn ở lại đây thì hôm nay sẽ không cách nào kết thúc êm đẹp được.
“Xin lỗi.”
Tạ Thanh Mạn đột ngột đẩy kẻ đang chặn đường ra, quay đầu bước đi.
“Ý em là sao!”
Bị từ chối liên tục, gã giám đốc sản xuất cảm thấy mất mặt, anh ta bật dậy: “Định đi thế này sao?”
Anh ta vươn tay chộp lấy cô: “Làm kiêu cũng phải có mức độ thôi chứ, sinh viên trường kịch nghệ các người giá cao gớm nhỉ. Em có biết lão tử...”
“Cút đi.”
Tạ Thanh Mạn vung tay hất mạnh một cái, nhưng một lần không thoát ra được.
Cô cũng chẳng hề run sợ, vớ lấy thứ đồ vật ngay tầm tay rồi ném thẳng vào anh ta.
Xoảng...
Lực tay không lớn lắm, nhưng đồ vật đập trúng người cũng khá đau.
Trong lúc lôi kéo, bức bình phong gấp bị xô đổ, bộ trà cụ trên bàn cũng bị quét rơi xuống, nước trà nóng bắn tung tóe lên người gã giám đốc, mảnh sứ vỡ vụn khắp nơi, hiện trường hỗn loạn vô cùng.
Cảnh tượng nhất thời trở nên cực kỳ khó coi.