Chương 26: Đóa hồng sương sớm - anh đúng là tổ tông (2)

Bùi Trạch rốt cuộc không dám nói ra ba chữ “không thích hợp”.

“Biết thế là tốt.”

Cảnh quay ở Trung Hoàn không nhiều, việc quay phim nhanh chóng kết thúc.

Tạ Thanh Mạn không ở lại Hồng Kông lâu, sau khi rời Hồng Kông về lại Thượng Hải, mẩu chuyện nhỏ cuối hè đã bị phong tỏa lại nơi Hồng Kông ấy.

Lần thứ hai cô gặp Diệp Diên Sinh đã là chuyện của vài tháng sau.

Nhiệt độ đầu đông ở Thượng Hải không quá thấp nhưng cái lạnh ẩm thì thấm vào tận xương tủy.

Những tòa nhà cao tầng san sát bị ngâm trong làn mưa lạnh vài ngày, khiến cả thành phố như được gột rửa trở nên lạnh lẽo và rõ nét.

Dưới bầu trời xám xịt, ánh đèn màu rực rỡ từ những biển quảng cáo khổng lồ và tường kính của các tòa nhà chọc trời phản chiếu ra những luồng sáng kỳ lạ.

Tạ Thanh Mạn mấy tháng nay luôn bận rộn với các môn chuyên ngành.

Vai nữ thứ tư ít đất diễn trước đó thực chất là một bài tập thực hành trước khi khai giảng cho môn kỹ thuật biểu diễn.

Lúc đó xảy ra chút ngoài ý muốn, cô phân thân không kịp, thực sự không có thời gian để ý đến buổi thử vai nữ chính đã bỏ lỡ nên mới đành làm tới luôn.

Vốn dĩ phim của đạo diễn danh tiếng, một nhân vật có thiết lập “ánh trăng sáng”, dù đất diễn ít nhưng rất có giá trị.

Sau này thành danh rồi, lật lại xem cũng không ảnh hưởng đến cảm nhận của khán giả.

Ai ngờ nữ phụ số hai của bộ phim đó gặp bê bối lớn, bộ phim coi như đắp chiếu.

“Tớ vừa xem hot search xong, mắt nhìn của đạo diễn tuyển trạch có vấn đề à? Cậu xinh hơn cô ta nhiều.”

Trong giờ nghỉ của lớp huấn luyện đài từ và biểu diễn, cô bạn cùng phòng Tịch Cẩn vừa lướt Weibo vừa cảm thán: “Vốn đầu tư trong giới giải trí chúng ta đúng là thích nâng đỡ người xấu mà.”

Không có lời đáp lại.

“Mạn Mạn?”

Tịch Cẩn ghé sát lại, nhìn lướt qua máy tính xách tay trước mặt Tạ Thanh Mạn, trang màn hình là một bài viết của một tài khoản tài chính: “Công ty con trực thuộc Tập đoàn Quân Cảng có ý định thúc đẩy hợp tác sâu rộng với dự án thuốc kháng thể đơn dòng PD-1 của N-Tech...”

Tập đoàn Quân Cảng là doanh nghiệp của nhà họ Hoắc tại Hồng Kông.

Nhà họ Hoắc có tiền thân phất lên nhờ bất động sản, vận tải biển và thương mại hải ngoại, từng làm đại lý thương mại tổng hợp ở nội địa nên hưởng không ít hồng lợi thời đại, gần hai mươi năm nay mới chuyển sang tự kinh doanh và đầu tư mạo hiểm.

Những năm qua, nhà họ Hoắc thu mua tài sản hàng trăm chiếc máy bay của công ty cho thuê hàng không hải ngoại, còn có cả bất động sản và bến cảng...

Nhìn chung, sản nghiệp chính của nhà họ Hoắc thực chất nằm ở nước ngoài.

Sinh học dược phẩm không phải mảng kinh doanh cốt lõi của Quân Cảng.

Việc khởi động một bản đồ mới đầy táo bạo như vậy đương nhiên thu hút sự chú ý của giới truyền thông tài chính.

“Sao cậu lại xem tin tức tài chính thế?” Tịch Cẩn hơi ngạc nhiên.

“Rảnh rỗi sinh nông nổi thôi.” Tạ Thanh Mạn thản nhiên chuyển tab màn hình: “Cậu vừa nói gì cơ?”

“Định hỏi cậu có muốn ra ngoài thay đổi tâm trạng không.”

Tịch Cẩn đẩy qua một tấm vé vào cửa: “Một nhà hát mới mở, nghe nói thú vị lắm, tớ có việc không đi được, để không cũng phí.”

Cô ấy chống cằm thở dài: “Nhưng tớ thấy tâm thái cậu tốt lắm, hình như cũng chẳng để tâm mấy nhỉ.”

Tạ Thanh Mạn thực sự không để tâm đến chút đất diễn này.

Hai năm qua cô đã trải qua quá nhiều biến cố, điều có thể khiến cô phiền lòng chỉ có đống hỗn độn ở Hồng Kông kia thôi.

Chút chuyện trước mắt này chẳng thấm vào đâu.

Tuy nhiên cô cũng đang muốn tìm nơi thanh tịnh nên không từ chối: “Tấm vé hơn hai vạn tệ chỉ để tớ đổi tâm trạng thôi sao?”

“Cảm ơn cậu lần trước điểm danh hộ tớ đấy.”