Chiếc Maybach màu xám đen rời khỏi Hồng Kông Hội, suốt dọc đường thông thoáng không chút cản trở.
“Dự án Tân Vũ Sinh Học do trụ sở chính dẫn đầu đầu tư đã hoàn thành vòng gọi vốn B+. Tổng giám đốc Trịnh đã hẹn một cuộc họp video lúc 4 giờ chiều nay về buổi ra mắt sản phẩm Space AI-3...”
Trợ lý tổng giám đốc báo cáo xong công việc và lịch trình, khựng lại một lát, giọng điệu có chút do dự: “Còn cái này, mời anh xem qua...”
Ánh sáng xuyên qua cửa xe chiếu vào, lướt qua đôi lông mày của Diệp Diên Sinh.
Anh mang vẻ xa cách và đạm mạc, nhưng lại ẩn giấu vài phần hoang dã và đầy áp lực.
Anh nhận lấy chiếc máy tính bảng từ tay trợ lý, ánh mắt dừng lại trên dòng tin nhắn, động tác khẽ khựng lại.
Trên khung chat là một bức ảnh: Tấm chăn mỏng hơi lộn xộn, một chiếc khuyên tai tua rua rơi giữa những nếp gấp của ga trải giường, ánh sáng lóe lên bị ống kính thu trọn vào khung hình.
“Lúc dì giúp việc dọn phòng ngủ có nhìn thấy, chắc là của vị tiểu thư tối qua để lại ạ.”
Trợ lý cân nhắc, thử dò hỏi: “Anh xem có cần gửi lại cho cô ấy không, hay là?”
Thực tế, chiếc khuyên tai này không phải hàng cao cấp, cũng chẳng đính đá quý danh giá gì, chỉ là phụ kiện theo mùa, giá trị cùng lắm cũng chỉ vài nghìn tệ.
Với tốc độ ra mắt 6 bộ sưu tập một năm của thương hiệu đó, thứ này cũng chỉ đeo cho mới mẻ mà thôi.
Nhưng dì giúp việc không dám tự tiện xử lý, và trợ lý cũng vậy.
Mỗi năm Diệp Diên Sinh đều đến Hồng Kông một lần để viếng mộ người cũ.
Anh chưa bao giờ để ai đi theo.
Nhưng đêm qua khi xe chạy về đường Barker, Diệp Diên Sinh đã đưa về một người phụ nữ đang ngủ say, trực tiếp bế cô lên lầu.
Lúc trợ lý đi đưa tài liệu, tình cờ bắt gặp cảnh này.
Anh ta hoàn toàn không biết người phụ nữ này là ai, từ đâu chui ra, nhưng một cái bế kiểu công chúa trong đêm mưa cùng khoảng thời gian riêng tư đó đã đủ để khiến người ta liên tưởng phong phú.
Ánh mắt Diệp Diên Sinh trầm xuống, không nhìn rõ tâm tư hay cảm xúc, ngay cả giọng điệu cũng hờ hững: “Cậu tự xem mà làm.”
Nhìn thái độ này, dường như... Anh cũng không để tâm lắm?
Tuy nhiên, trợ lý đã ở bên cạnh anh lâu năm, khi chưa nhận được sự bày tỏ thái độ rõ ràng, anh ta không dám lạm quyền: Anh ta chọn cách trung lập, sai người cất giữ cẩn thận, để lại trong phòng ngủ ở biệt thự đường Barker.
Ánh nắng mùa hè gay gắt, trên lớp kính cửa sổ màu sẫm, bóng quang mờ ảo phản chiếu dòng xe cộ như dệt trên đường chính.
Diệp Diên Sinh vẻ mặt mệt mỏi và lạnh lùng, tựa lưng vào ghế sau, tâm trí dường như vẫn luôn lơ lửng đâu đó.
Anh đưa tay nới lỏng cà vạt, những ngón tay thon dài rõ xương khấc vô tình chạm vào sợi dây chuyền xương rắn, khẽ khựng lại một chút không dễ nhận ra.
Trong vài giây suy nghĩ ngưng trệ, điện thoại của Bùi Trạch gọi đến.
“Anh đang ở đâu đấy? Tôi vừa xuống máy bay là phi thẳng đến đường Barker, đợi nửa ngày trời mà chẳng thấy bóng dáng anh đâu.”
Anh ta cười xấu xa: “Nửa giờ trước, tôi lại thấy một tiểu mỹ nhân đi từ trên lầu xuống, rốt cuộc là chuyện gì thế?”
“Cậu đến đây chỉ để lảm nhảm với tôi mấy chuyện này à?” Diệp Diên Sinh sắc mặt không đổi, lạnh lùng đến lạ thường.
“Còn nói nữa, anh ở ngoài tiêu dao khoái lạc là muốn hại chết tôi phải không?”
Tâm trạng Bùi Trạch sắp nổ tung: “Hoa Nam có động tĩnh lớn quá, mấy lão cáo già kia không gặp được anh nên một ngày gọi mười mấy cuộc điện thoại thăm dò, giờ sắp gϊếŧ đến cửa nhà tôi rồi đây này.”
“Cậu mà cũng sợ những thứ đó à?”
Diệp Diên Sinh cười nhạt, giọng trầm và thong dong, có thể nghe ra trong cảm xúc chứa đựng sự lạnh nhạt, ý cười cũng không chạm đến đáy mắt: “Mẹ tôi bảo cậu đến đúng không?”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi vang lên một tiếng cười gượng gạo: “Haizz, dì Tô cũng là lo cho anh thôi. Đã mấy tháng rồi anh không về nhà, ít nhiều cũng có chút...”