Chương 22: Kim ốc tàng kiều (4)

Màn hình hiện lên một tin nhắn xem trước, chỉ có hai chữ ngắn gọn.

Lee: [Trò chuyện chút không?]

Vài giây sau, màn hình lại sáng lên.

Lee: [Em gái yêu quý của anh.]

Tạ Thanh Mạn vớ lấy điện thoại nhưng không vội trả lời.

Cô khoác lại chiếc khăn choàng, trực tiếp rời khỏi phòng.

Ánh sáng như những mảnh vụn lấp lánh rơi rụng từ vành tai.

Vào khoảnh khắc cô quay người bước đi, một chiếc khuyên tai tua rua đã rơi xuống, lặng lẽ nằm lại trên mặt giường tầng tầng lớp lớp.

Vài giờ trước.

Lần thứ tư vị giám đốc của Dược phẩm Hưng Vinh hẹn gặp Diệp Diên Sinh là tại Hồng Kông Hội, một câu lạc bộ lâu đời được thành lập từ năm 1846.

Tại địa đoạn tấc đất tấc vàng của Hồng Kông, những địa điểm vui chơi giải trí này ẩn chứa một thế giới riêng biệt bên trong.

Phong cách kiến trúc từ thế kỷ trước mang vẻ cổ điển và nhã nhặn, đồ nội thất bài trí trước mắt toàn là đồ cổ khảm vàng chạm ngọc, lộng lẫy xa hoa.

Phí thành viên đắt đỏ cùng quy trình thẩm định gia thế cực kỳ khắt khe đã chặn đứng vô số người ngoài cửa, vì thế tính riêng tư ở đây rất cao.

Lần này người trung gian kết nối có thân phận đặc biệt, có chút nợ ân tình cũ nên Diệp Diên Sinh cũng nể mặt mà đến dự hẹn.

Mọi người đã chờ sẵn ở đó, đồng loạt đứng dậy.

Người tiến lên phía trước đầu tiên dĩ nhiên là Lâm Tông Minh.

“Diệp thiếu quả đúng là người bận rộn, thật hiếm khi anh nể mặt ghé qua.”

Lâm Tông Minh rảo bước về phía Diệp Diên Sinh, đón tiếp và cười lớn: “Tôi ở đây muốn gặp anh một lần mà đợi đến mòn mỏi cả mắt rồi.”

“Lâm tổng quá lời rồi.” Diệp Diên Sinh khẽ bắt tay anh ta, thái độ rất hờ hững: “Tôi chỉ là không có cái nhã hứng giúp người làm vui thôi.”

Câu này ý chỉ anh ta lo chuyện bao đồng, cứ nhất quyết muốn lội vào vũng nước đυ.c này.

Lâm Tông Minh khựng lại một chút rồi cười xòa: “Làm ăn mà, chẳng phải thêm bạn thêm đường sao. Diệp thiếu, mời ngồi.”

Vốn dĩ anh ta định thăm dò ý tứ của Diệp Diên Sinh, vòng vo một hồi mới mở lời, không ngờ vị tổ tông này lại đi thẳng vào vấn đề, khiến anh ta ngược lại khó lòng tiếp lời.

Thời gian qua, Dược phẩm Hưng Vinh và N-Tech gần như cùng lúc đột phá công nghệ mới, nghiên cứu ra chế phẩm sinh học kháng thể đơn dòng PD-1, một loại thuốc đặc trị mới cho bệnh ung thư hạch Hodgkin.

Trong tình huống chỉ định và liều lượng sử dụng tương đương nhau, ai giành được giấy phép lưu hành trước người đó sẽ chiếm được tiên cơ, chèn ép thị phần của đối thủ.

Cuộc chiến thương mại trong ngành sinh học dược phẩm không chỉ là cuộc chiến về giá cả và bằng sáng chế, mà còn là cuộc chiến với thời gian.

Nhưng thuốc muốn ra mắt cần phải khai báo, thủ tục phê duyệt lâm sàng vô cùng rườm rà.

Để dẫn trước đối thủ và mở đường tiêu thụ đầu tiên, Dược phẩm Hưng Vinh cần một chỗ dựa có bối cảnh hùng mạnh, tốt nhất là kẻ có khả năng “thông thiên”.

N-Tech có tập đoàn tài chính hải ngoại chống lưng, nếu không thì người của Hưng Vinh cũng chẳng phải đi cầu cạnh khắp nơi, vì muốn bắt nhịp được với nhà họ Diệp mà cầu cứu đến tận chỗ Lâm Tông Minh.

Lâm Tông Minh chấp nhận lội vũng nước đυ.c này, thay Hưng Vinh bắc cầu, dĩ nhiên là đã nhận không ít lợi lộc, nhưng trong lòng anh ta thực chất không hề chắc chắn.

Trong giới siêu giàu Hồng Kông, ngoại trừ con cháu nhà họ Lý trải dài cả giới chính trị lẫn kinh tế, sản nghiệp phủ khắp toàn cầu và có uy tín lớn nhất, thì các gia tộc khác đều có dấu hiệu suy vi.

Ảnh hưởng từ cuộc nội chiến nhà họ Hoắc vẫn chưa tan biến.

Sau khi Hướng Khởi Hằng đắc cử nghị viên thì nhà họ Hướng lấy lại được chút vị thế.

Còn nhà họ Lâm... Những sai lầm trong phán đoán nhiều năm trước khiến nhà họ Lâm đánh mất cơ hội ngàn vàng tại nội địa.

Nay Lâm Tông Minh gia nhập công ty, muốn vươn tay vào thị trường nội địa để tiếp quản toàn bộ tập đoàn làm người nắm quyền thì có chút đuối sức.