Chương 20: Kim ốc tàng kiều (2)

Do vấn đề quy hoạch và một số nguyên nhân lịch sử, đất đai Hồng Kông tấc đất tấc vàng, đường Barker có thể coi là nơi tập trung của giới giàu sang quyền quý.

Tuy nhiên ở Hồng Kông, địa đoạn này vốn cũng không hẳn là đứng đầu.

Chỉ là năm xưa có bậc thầy phong thủy nói rằng núi Thái Bình là nơi tọa lạc của long mạch Hồng Kông, nên nó mới vượt qua núi Kadoorie ở Cửu Long hay vịnh Thâm Thủy, vịnh Nước Cạn để trở thành vùng đất mà giới chính trị và kinh tế nhất định phải tranh giành.

Nói ra cũng buồn cười, so với những hào môn Hồng Kông luôn nghiên cứu phong thủy ở khắp mọi nơi, thì những thế gia ở nội địa dường như còn để tâm đến chuyện long mạch hơn.

Tóm lại, khu vực này cũng coi là vô cùng tôn quý.

Chỉ là cụ thể ai ở đây, cô hoàn toàn không có ấn tượng.

“Cậu có đang nghe không đấy?” Hướng Bảo Châu nhận ra cô đang lơ đãng.

“Cậu vừa nói tin tức bị người ta dìm xuống à?”

“Không chỉ vậy đâu, camera quanh nghĩa trang đều bị xóa sạch rồi, đám truyền thông đó không biết nhận được tin gì mà hôm nay tất cả đều ngậm miệng hết.”

Hướng Bảo Châu thắc mắc: “Tớ còn tưởng là do quan hệ của cậu.”

“Cậu đùa gì thế.”

Tạ Thanh Mạn khẽ cười tự giễu: “Tớ mà có thủ đoạn đó thì đã chẳng lâm vào cảnh này.”

Bốn đại gia tộc của Hồng Kông: Lý, Hoắc, Hướng, Lâm, mỗi nhà đều có lịch sử phát triển riêng, nhưng về cơ bản đều là sự tích lũy tài sản qua mấy thế hệ, nhờ vào hồng lợi của thời đại mới có được hào quang rực rỡ.

Mà quyền lực, du͙© vọиɠ và danh lợi chính là một tấm lưới, các thế lực đan xen phức tạp, quan hệ chằng chịt...

Những năm qua cô đã chịu khốn đốn vì nó, cũng đã hưởng lợi từ nó.

Đáng tiếc nay đã khác xưa, cô đã bị đá ra khỏi cuộc chơi.

Những người cũ, ngoại trừ Hướng Bảo Châu, ai nấy đều giữ thái độ kính trọng nhưng không gần gũi với cô.

Họ sợ cô cầu cạnh, lại sợ phong thủy luân chuyển.

Người ta khi đã đạt đến một địa vị nhất định, suy nghĩ và hành động đều trở nên trơn tru chu toàn, không bỏ đá xuống giếng cũng chẳng phải là vì muốn đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi.

Chỉ cần không liên quan đến lợi ích, đám yêu ma quỷ quái đang chiếm cứ Hồng Kông này gặp cô vẫn có thể nể mặt ba phần, khách khí gọi một tiếng: “Hoắc tiểu thư”.

Nhưng sự khinh miệt và ác ý âm thầm, sau khi mọi chuyện ngã ngũ, cứ thế không ngừng phóng đại lên...

Ba phần nể mặt kia sắp tiêu tán hết rồi.

“Nhưng mà...”

Tạ Thanh Mạn quan sát một lượt cách bài trí xung quanh, thở dài: “Tớ đại khái biết là chuyện gì rồi.”

Cách bài trí trong phòng ngủ không hề tầm thường, giá trị cũng không hề nhỏ.

Sàn nhà lát gỗ hoa văn rồng dưới chân cô là hàng đặt làm riêng từ Berti của Ý, đèn chùm pha lê trên đầu là thiết kế của Baccarat, ngay cả chiếc bình hoa bày bừa trên tủ thấp kia cũng là vật bấu chốt trong buổi đấu giá của Sotheby"s năm ngoái, một món gốm sứ quan diêu thời Tống được chốt giá 85 triệu tệ.

Lại nghĩ đến cái biển số xe bắt đầu bằng “Kinh A” đêm qua...

Ai có bản lĩnh bình định sự việc chỉ trong một đêm, điều đó đã quá rõ ràng.

“Hả?”

Hướng Bảo Châu còn chưa kịp phản ứng thì đã nghe Tạ Thanh Mạn nói: “Chuyện này nhất thời không giải thích rõ ngay được, tớ có thể phải phiền cậu điều tra một người.”

“Chỉ là làm một cái hồ sơ lý lịch thôi mà, còn khách sáo với tớ làm gì?”

“Người sống ở số... Đường Barker là ai?” Tạ Thanh Mạn cũng không khách sáo nữa.

Đầu dây bên kia bỗng im lặng một cách quái dị trong vài giây, giọng điệu mang theo chút do dự khác thường: “Cậu hỏi cái này làm gì?”

“Sao thế, không tiện nói à?”

“Cũng không phải không tiện.”

Hướng Bảo Châu dừng một chút: “Thực ra mảnh đất này đã sớm có người nghe ngóng rồi. Nhưng chẳng điều tra ra được gì cả.”