Đúng là cầu còn không được.
Như một con thú bị nhốt tìm thấy lối thoát khỏi l*иg giam, Tạ Thanh Mạn chẳng kịp nghĩ ngợi gì nhiều, chỉ muốn thoát khỏi nơi nguy hiểm này ngay lập tức.
Thế nhưng cửa xe còn chưa kịp mở, cô đã bị một lực đạo kéo ngược trở lại: “Khoan đã!”
“Đừng động đậy.”
Chẳng hề báo trước, người đàn ông đổ người áp sát tới, Tạ Thanh Mạn gần như bị ôm trọn vào lòng anh.
Khoảng cách đột ngột kéo gần.
Trong không gian chật hẹp của xe, ánh đèn trang trí kỳ ảo cắt xẻ mọi thứ trở nên hỗn loạn, khiến các giác quan bị phóng đại đến vô hạn.
Mùi hương trên người anh hơi lạnh, lạt lẽo như sương tuyết, bao phủ lấy toàn thân cô.
Đây là một khoảng cách đủ để kẻ đi săn vây khốn con mồi đến chết.
Động tác anh kéo cô rất nhẹ, không dùng mấy sức lực, nhưng tay kia của anh vẫn đang cầm khẩu Browning, vắt ngang qua eo cô.
Một tư thế đủ ám muội, nhưng cũng đủ sát khí để dập tắt mọi tia hy vọng nhỏ nhoi trong lòng cô.
“Cô...” Người đàn ông khẽ rủ mắt, đáy mắt đen thẳm thoáng qua một tia cảm xúc lạ lùng.
Anh đưa tay nâng cằm cô lên, dường như muốn cô quay mặt về phía mình.
Tạ Thanh Mạn tim đập loạn nhịp.
Cô sợ anh đổi ý, nên tự nhiên không nhận ra sự hòa hoãn và do dự trong lời nói của anh, cô liền vùng ra khỏi tay anh, lao ra cửa xe chạy trốn.
Cánh cửa sự sống ngay trước mắt.
Người đàn ông không ngăn cản, mà có lẽ cũng chẳng cần ngăn cản.
Bởi vì bên ngoài xe không biết tự lúc nào đã có người đứng đợi sẵn...
Ngay khi cửa xe vừa mở, người vừa tới đã ném vào trong xe một bộ thiết bị quay phim vừa thu giữ được từ tay phóng viên.
“Diệp thiếu, đúng là tình cờ gặp gỡ nha.”
Người tới mang theo giọng điệu trêu chọc, cười lớn nói: “Bên ngoài thì có một gã phóng viên lén lén lút lút, bên trong lại giấu một mỹ nhân, chỗ này của anh đúng là náo nhiệt thật đấy.”
Tạ Thanh Mạn theo bản năng muốn quay đầu lại.
Nhưng người đó đã có sự đề phòng từ trước.
Anh nâng tay ấn vào một huyệt đạo sau gáy cô, động tác dứt khoát đến mức cô không kịp nhìn rõ điều gì.
Sau gáy Tạ Thanh Mạn tê rần, rồi trực tiếp ngất lịm đi.
Biến cố xảy ra quá nhanh.
Tia chớp xuyên qua những tầng mây tích tụ như vảy cá, bóng tối cuồn cuộn nuốt chửng bầu trời, mưa tuôn như trút nước.
Mọi thứ chỉ diễn ra trong nháy mắt.
Trận đại hồng thủy cuối hạ của Hồng Kông, chính vào lúc này, đột ngột giáng xuống.