Chương 17: Độc chiếm sắc xuân - Là ôn lại chuyện cũ, hay là nối lại tình xưa? (10)

Hạng người này đi đâu cũng có tài xế, máy bay riêng, thậm chí là đường bay riêng, việc gì phải tự lái xe đi suốt quãng đường dài cơ chứ?

Bày ra cái trò này, thực chất chỉ là thú vui tiêu khiển mà thôi.

Chủ xe vẫn còn ở bên trong.

Nhưng người này thân phận không tầm thường, e là không dễ chọc vào.

Tạ Thanh Mạn cân nhắc vài giây giữa việc “lên trang nhất” và yếu tố bất định trước mắt, cuối cùng cô thấy bị cả thiên hạ cười nhạo còn thảm hơn.

Cô hạ quyết tâm, bước đôi cao gót kêu lạch cạch tiến tới, chạm tay vào thân xe.

Ngay khi cửa xe mở ra, cô cúi người ngồi vào trong: “Xin lỗi, xin lỗi, tôi gặp chút rắc rối, có thể cho tôi mượn chỗ trốn một lát không…”

Không có tiếng trả lời.

Trong xe tĩnh lặng đến mức kỳ lạ.

Tạ Thanh Mạn lên xe vội vã nên không để ý tình hình bên trong, cô cũng chẳng nghĩ ngợi nhiều, theo phản xạ đổi sang tiếng Quảng Đông: “Làm phiền rồi…”

Rắc!

Đáp lại cô là một tiếng động cơ khí giòn giã.

Trong không gian chật hẹp và tối tăm, âm thanh ấy vang lên rõ mồn một không thể phớt lờ.

Đó là tiếng súng lên nòng.

Tạ Thanh Mạn sững người.

Một người đàn ông đang ngồi ở ghế lái.

Dưới ánh sáng mờ ảo, tuy ngũ quan không nhìn rõ nhưng mái tóc ngắn gọn gàng, vóc dáng cứng cỏi và đường nét khuôn mặt góc cạnh khiến anh trông vô cùng sâu sắc, thâm trầm mà ngạo mạn.

Anh mặc một chiếc sơ mi đen, phẳng phiu và quý phái.

Khuy măng sét kim cương đã được tháo ra ném sang một bên, tay áo xắn lên hai nấc để lộ cánh tay săn chắc, đầy sức mạnh.

Đôi bàn tay với những khớp xương rõ rệt ấy đang mân mê một khẩu Browning bạc.

Cả người anh toát ra một vẻ phóng khoáng, tùy hứng, nhưng khí chất lại quá hung dữ, quá lạnh lùng.

Trông anh tuyệt đối không phải kẻ lương thiện.

Khốn kiếp, chuyện gì thế này?

Vốn dĩ “ngày mưa, xe sang, mỹ nhân”, cô đã nghĩ đến kết quả xấu nhất là đối phương hiểu lầm cô muốn dâng tận cửa, có ý đồ riêng.

Nhưng tình cảnh lúc này thực sự đã vượt xa mọi dự tính của cô rồi.

Cô chẳng còn tâm trí đâu mà phân biệt xem đây là đồ chơi mô hình hay là súng thật nữa.

Cô chỉ muốn rời khỏi nơi thị phi này ngay lập tức.

Chẳng lẽ lại ở lại đây để bắt quện làm quen?

Cô nên nói: “Thật ngại quá, tôi đi nhầm chỗ, ngài cứ coi như tôi không tồn tại, cứ tiếp tục đi ạ”, hay là trực tiếp cầu xin: “Đại ca, miệng tôi kín lắm, xin ngài đừng gϊếŧ người diệt khẩu”?

Nhìn kiểu gì thì cái nơi quái quỷ này cũng giống như hiện trường của một vụ án mạng sắp xảy ra vậy.

Trong lòng dậy sóng bao nhiêu thì vẻ ngoài của Tạ Thanh Mạn lại cứng đờ bấy nhiêu.

Một tia chớp rạch ngang cửa sổ xe, ứng nghiệm với bầu không khí quái dị này, khiến không gian xung quanh như ngưng đọng lại.

Tĩnh mịch đến đáng sợ.

Máu trong người Tạ Thanh Mạn gần như đông cứng lại.

Cô mấp máy môi, nhưng âm thanh kẹt cứng nơi cổ họng, hơi thở nghẹn lại, một ngón tay cũng không dám cử động.

Người đàn ông dường như nhận ra nỗi sợ hãi của cô, nhưng anh chẳng mảy may để tâm.

Anh thậm chí không thèm liếc nhìn cô lấy một cái, giọng nói lạnh lùng xen lẫn chút thiếu kiên nhẫn: “Xuống xe.”