Chuyện này cho đến nay đã trở thành một bí mật không ai dám nhắc tới.
Tính thời gian, vừa vặn đã tròn ba năm.
Bùi Trạch không muốn chạm vào điều kiêng kỵ này, liền đổi chủ đề: “Nếu anh chưa vội về, vậy có gặp người của Hưng Vinh không?”
Đúng lúc này, người làm cũng lên tiếng nhắc nhở: “Thưa tiên sinh, xe đã chuẩn bị xong rồi.”
Diệp Diên Sinh vẫn giữ thái độ lạnh nhạt, buông một câu “Để sau đi”, rồi ngắt kết nối cuộc họp.
Tạ Thanh Mạn vừa xuống xe đã cảm thấy hối hận.
Khí hậu Hồng Kông mùa này thay đổi thất thường, bầu trời không biết từ lúc nào đã xám xịt, báo hiệu một trận mưa rào sắp trút xuống.
Những đám mây nặng nề sà xuống rất thấp, bên ngoài nghĩa trang vắng lặng đến lạ thường, bóng cây rậm rạp tạo nên một bầu không khí u ám rợn người.
Cô không mang ô, hơn nữa gần đây còn có người.
Là sinh viên chuyên ngành biểu diễn, cô ít nhiều có sự nhạy cảm với ống kính.
Chỉ mới đi được vài bước, Tạ Thanh Mạn đã nhận ra có ống kính ở gần đây.
Không lẽ nào.
Đám chó săn thời nay đã mất nhân tính đến mức rình rập cả ở nghĩa trang sao?
Đã một năm rồi… Đúng là điên khùng.
Lời chửi thề suýt nữa đã thốt ra khỏi miệng, nhưng cô thừa biết giờ không phải lúc để nghĩ ngợi lung tung.
Trời sắp mưa, nếu bị chụp lại cảnh cô nhếch nhác thảm hại, chẳng cần nghĩ cũng đoán được báo chí Hồng Kông ngày mai sẽ giật tít độc địa thế nào.
[Đội mưa khóc mồ! Nghi vấn trưởng nữ nhà họ Hoắc ướt sũng tại nghĩa trang, phượng hoàng sa cơ cũng chẳng bằng gà.]
Báo chí Hồng Kông độc mồm độc miệng thế nào, một năm trước cô đã được lĩnh giáo rồi.
Ngày xưa cô được bảo vệ rất kỹ, bên ngoài gần như không có thông tin gì, ngoại trừ bạn bè trong giới thì chẳng ai biết mặt cô.
Nhưng chỉ cần một tấm ảnh đeo kính râm mờ nhạt, đám phóng viên cũng có thể thêu dệt ra đủ thứ chuyện.
Bất cứ ai xuất hiện ở đây hôm nay đều có khả năng lên trang nhất ngày mai.
Cô đúng là phát điên rồi mới đến đây.
Trong lúc vội vã tìm chỗ ẩn nấp, Tạ Thanh Mạn mới chú ý thấy một chiếc Koenigsegg đang đỗ bên lề đường từ lúc nào.
Dưới ánh sáng ảm đạm, chiếc siêu xe như hòa vào khung cảnh.
Thân xe thấp bé, đường nét thuôn dài đầy uy lực và sự thời thượng, trông như một kỵ sĩ bóng đêm đang ẩn mình trong ngày mưa gió.
Đây là dòng One:1 giới hạn toàn cầu, treo biển số kết hợp.
Ở trong nước, biển đen Quảng Z và biển kết hợp Hồng Kông - Ma Cao là thường thấy nhất, dùng để lưu thông giữa ba nơi Quảng Đông - Hồng Kông - Ma Cao.
Nhưng ở đại lục, trừ khi mức đóng thuế đạt đến một cấp độ nhất định và có giấy phép lưu hành toàn quốc, nếu không sẽ không có quyền ra khỏi tỉnh Quảng Đông.
Thế nhưng chiếc Koenigsegg trước mặt, bên trên biển số Hồng Kông - Ma Cao còn treo thêm một chiếc biển xanh của nội địa.
Không biết các thủ tục phê duyệt rườm rà đến mức nào, nhưng dãy số trên biển xe quả thực vô cùng đẹp mắt và gây chú ý: [Kinh A 00008].
Chiếc Koenigsegg này có thể thông hành khắp cả nước mà không gặp bất cứ trở ngại nào.
Ánh đèn pha sáng loáng đột ngột xuyên thủng bóng tối xung quanh, cực kỳ chói mắt, khiến Tạ Thanh Mạn khựng lại một chút.
Người ở thủ đô sao?
Cô chỉ biết biển đen Kinh A 00008 từng được treo trên một chiếc Mercedes, không ngờ biển xanh lại ở đây.
Chẳng biết là cậu ấm nhà quyền quý nào ở thủ đô mà lại phô trương như vậy.