Thực ra thủ tục không phải vấn đề, giấy phép thuần dưỡng sinh sản chính quy đã có, kiểm dịch hải quan cũng đã qua, thậm chí cả trang thiết bị địa điểm và đội ngũ kỹ thuật đều đã sẵn sàng, nhưng bà cụ nhà họ Diệp lại rất kiêng dè thứ này.
Đầu năm, hai con Ngao Tây Tạng thuần chủng cũng đã bị tống sang Hồng Kông, con sư tử trắng này hiển nhiên không thể giữ lại thủ đô, nên đành nuôi ở núi Thái Bình.
Lần trước còn bị một người bạn trêu rằng, biệt thự ở đường Barker sắp cải tạo thành vườn bách thú đến nơi rồi.
Thực tế, anh đã xây hẳn một vườn thú tư nhân.
Theo quy định pháp luật, sau khi hoàn tất một loạt thủ tục phê duyệt, vườn thú được xây ngay bên cạnh, ở giữa có một căn phòng kính khổng lồ.
Trong phòng kính trồng rất nhiều loại thực vật quý hiếm để tạo cảnh quan cho sư tử trắng.
Hệ thống đồng bộ nhiệt độ theo thời gian thực, mô phỏng chính xác không khí, nhiệt độ và môi trường phù hợp cho loài này sinh sống.
Nơi này được thiết kế cực kỳ tinh xảo, nằm sát vách biệt thự nhưng không thông nhau.
Được ngăn cách bằng kính cường lực, chỉ cần rẽ qua đoạn cuối hành lang biệt thự, người ta sẽ thấy mình như đang đứng trên một đài quan sát.
Thính giác của sư tử trắng quá nhạy bén, nó di chuyển ở phía bên kia tấm kính cường lực, đôi mắt xanh nhạt lóe lên tia sáng u ám đáng sợ.
Nghe thấy tiếng động, nó nhe ra hàm răng nanh trắng ởn.
Diệp Diên Sinh không buồn nhìn lấy một cái.
Anh giữ thái độ hững hờ, ra hiệu về phía xa.
Con sư tử trắng đang chực chờ trỗi dậy khẽ gầm gừ hai tiếng, rồi đột ngột nằm rạp xuống, yên tĩnh một cách lạ thường.
“Có chút việc riêng.” Anh chỉ trả lời câu hỏi đầu tiên.
Bức màn ngăn cách sẫm màu hạ xuống, che khuất lớp kính khổng lồ, cũng cắt đứt tầm nhìn giữa khu biệt thự và phòng kính.
Dường như đó là loại vật liệu cách âm đặc biệt, không gian xung quanh trở nên im ắng hẳn.
“Cái thằng nhà anh, ở ngoài tiêu dao khoái lạc, không quản đến sống chết của người khác hả?”
Bùi Trạch rõ ràng không tin lời anh nói: “Bên ngoài đang đồn ầm lên kia kìa, nói Diệp thiếu gia kiêu căng quá thể, bỏ mặc đám cáo già kia chưa tính, đến cả tôi mà cũng không gặp được.”
“Quay về sẽ tạ lỗi với cậu sau?” Diệp Diên Sinh khẽ cười, trong lời nói mang theo chút ý vị trêu chọc thoáng qua.
“Bớt sỉ nhục tôi đi.”
Bùi Trạch mắng yêu một câu: “Mấy chuyện đó chỉ là nhỏ thôi, tôi muốn nhắc anh là thủ đô dạo này không yên ổn đâu. Tôi nghe nói vị trí của bác Diệp sắp có biến động, không biết bao nhiêu kẻ đang dòm ngó. Anh là con trai bác ấy mà không chịu về một chuyến để tỏ lòng hiếu thảo sao?”
Anh ta nghi hoặc “chậc” một tiếng: “Anh ngồi vững thế này, chẳng lẽ bí mật nhận được tin tức gì rồi?”
“Có chuyện gì thật thì cũng chẳng đến lượt tôi lo lắng.” Diệp Diên Sinh thản nhiên nói: “Ông già nhà tôi còn rất khỏe, có cần tôi phải cầm đèn chạy trước ô tô không?”
“Lý thì là vậy, chỉ là…” Bùi Trạch định khuyên thêm, nhưng bỗng nhiên im bặt.
Anh ta thoáng nhìn thấy một vật xuất hiện ở góc màn hình cuộc gọi.
Đó là một chiếc hộp in huy hiệu của Học viện Thợ săn.
Trong hộp từng chứa phần thưởng của bên chiến thắng năm đó: Hai khẩu Browning khắc mật danh của học viên.
Một trong hai khẩu là đồ thật, nhưng trong một lần hành động năm xưa, khẩu súng đó đã cùng tên tội phạm rơi xuống vực thẳm.
Khẩu trước mắt này chắc hẳn là mô hình, một món quà lưu niệm được phục chế tỉ lệ 1:1.
Bùi Trạch thở dài thầm kín trong lòng.
Anh ta suýt thì quên mất.
Một người cũ đang yên nghỉ tại nghĩa trang phía Tây Hồng Kông, và năm nào Diệp Diên Sinh cũng đến đó.
Sau một tai nạn năm ấy, anh giải ngũ rồi chuyển sang kinh doanh, tự tay chặt đứt tương lai của chính mình, suýt nữa khiến ba anh tức chết.