Chương 14: Độc chiếm sắc xuân - Là ôn lại chuyện cũ, hay là nối lại tình xưa? (7)

Tạ Thanh Mạn ấn tắt màn hình, kết thúc chủ đề: “Tôi đi trước đây, có việc gì thì liên lạc qua điện thoại nhé.”

“Ơ... Được.”

Cô trợ lý nhỏ vẫn còn đang ngơ ngác trước sự thay đổi thái độ của Tạ Thanh Mạn, thì cô đã bước ra khỏi đoàn phim.

Bên ngoài đoàn phim có một đoạn đường dài kẻ hai vạch vàng, đỗ xe sẽ bị phạt nên rất khó bắt taxi.

Tạ Thanh Mạn đi đến cuối con đường mới chặn được một chiếc taxi màu đỏ.

Có lẽ vì trời quá nóng, nóng đến mức khiến đầu óc người ta mụ mẫm.

Khi tài xế hỏi đi đâu, cô ma xui quỷ khiến mà đáp lại một câu: “Nghĩa trang Chiêu Viễn.”

Khu mộ của gia tộc họ Hoắc chính là nằm ở nghĩa trang Chiêu Viễn.

Nghe nói thời dân quốc, nhà họ Hoắc đã đặc biệt mời người về xem, nói nơi này có mảnh đất phong thủy bảo địa, có thể thúc vận mười phương, tụ tài tám hướng, hưng vượng con cháu đời sau.

Thế là từ đó, tổ tiên đã khuất của nhà họ Hoắc hầu như đều được an táng tại đây.

Thời điểm này vốn đã nhạy cảm, người tài xế không khỏi tò mò liếc nhìn cô vài lần qua gương chiếu hậu.

Ông ta không nghi ngờ gì, chỉ là cứ luyên thuyên mãi về những tin đồn bát quái liên quan.

Tạ Thanh Mạn tâm phiền ý loạn, cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ xe.

Dòng xe cộ đan xen trên Hồng Kông, những chiếc xe điện cổ kính thong dong đi lại giữa các con phố đông đúc và những tòa nhà chọc trời san sát.

Ánh sáng từ những mặt kính phản chiếu thành những đường nét kiến trúc lộn xộn, trong không khí ẩm nóng, mùi tiền tài như đang cuộn trào luân chuyển, mang theo một vẻ mê loạn đầy hoài cổ.

Một thành phố như thế này, có thể là chốn phồn hoa danh lợi, nhưng cũng có thể là một chiếc l*иg giam nóng bỏng sục sôi.

Cô sinh ra tại Hồng Kông, hai mươi năm đầu đời có thể nói là sống trong nhung lụa, thuận buồm xuôi gió.

Đáng tiếc, sự ưu ái của định mệnh đã bị thu hồi chỉ sau một đêm.

Cô ngã từ đỉnh cao xuống vực thẳm, ngoài một vẻ ngoài kiều diễm ra, cô gần như chẳng còn lại gì.

Đã một năm rồi.

Có câu nói thế nào nhỉ?

Life is a fucking movie.

Thật mỉa mai làm sao.

Chiếc xe xuôi theo đường Connaught về phía Tây, cảnh biển ngoài vịnh và đỉnh Thái Bình đều khuất sau những dãy nhà san sát.

Tầm nhìn từ đường Barker thì hoàn toàn ngược lại.

Chiếm giữ vị trí đắc địa nhất toàn Hồng Kông, nơi đây có tầm nhìn rộng mở, gần như có thể bao quát toàn bộ Hồng Kông.

Biệt thự nằm ở vị trí tụ khí quanh núi, nhìn từ cửa kính sát đất khổng lồ, cả thành phố như đang phủ phục dưới chân.

Phía Nam nhìn thấy đình Sư Tử trên núi Thái Bình, phía Bắc hướng về vịnh Victoria, phong cảnh thu trọn trong tầm mắt.

Bên trong biệt thự rất tĩnh lặng.

Cuộc họp video dự kiến đã bị trì hoãn nửa giờ, ngay khi vừa kết nối, giọng của Bùi Trạch đã vang lên.

“Sao anh lại rời thủ đô vào lúc này?”

Vừa dứt câu, Bùi Trạch nghe thấy một tiếng gầm gừ trầm đυ.c, đầy uy lực của loài thú dữ.

Anh ta ngẩn người, ngay sau đó liền phản ứng lại: “Anh đang ở đường Barker à?”

Đúng như anh ta dự đoán.

Tiếng động này phát ra từ con sư tử trắng được nuôi trên núi Thái Bình.

Tháng trước, quỹ đầu tư T&C hợp tác dự án dịch vụ kỹ thuật số với một nhà cung cấp viễn thông Saudi, và đây là quà tặng từ đối tác.

Ở thủ đô không thể nuôi con vật này.