Chương 11: Độc chiếm sắc xuân - Là ôn lại chuyện cũ, hay là nối lại tình xưa? (4)

Cô ta chỉ cảm thấy hôm nay Tạ Thanh Mạn lạ lùng một cách khác thường.

Tạ Thanh Mạn không nói gì.

Nơi tận cùng tầm mắt là những bóng mờ không thể tan đi, ánh đèn hội tụ trên sân khấu đang dần lan xuống phía dưới khán đài.

Diệp Diên Sinh ngồi ở đó.

Có lẽ do thói quen của kẻ bề trên, chẳng cần lời nói hay hành động, anh vẫn tạo ra một áp lực vô hình.

Bên cạnh anh, Khương Nghiên khẽ nghiêng đầu cười duyên, dường như vừa buông lời trêu chọc điều gì đó.

Tạ Thanh Mạn khẽ “hừ” một tiếng lạnh nhạt.

Cô đưa điện thoại cho trợ lý, mặc kệ nhân viên công tác mà tự mình bước về phía vị trí đã định ban đầu.

“Tạ tiểu thư?” Nhân viên công tác không ngờ cô lại quay đầu bỏ đi, nhất thời ngẩn người: “Cô không thể...”

Dưới ống kính máy quay và sự chứng kiến của bao người, chặn người lại thì không tiện, mà để cô đi thật thì khó lòng bàn giao.

Trong phút chốc, sắc mặt nhân viên kia thay đổi liên tục, tiến thoái lưỡng nan.

Những ánh mắt dò xét xung quanh chỉ có tăng chứ không giảm.

Đã lăn lộn trong giới này đều là những kẻ lõi đời, họ quá hiểu những quy tắc ngầm trên thảm đỏ.

Thế nhưng, đủ loại ánh mắt từ tò mò, khinh miệt, hờ hững đến thú vị... Vẫn cứ vô tình hay hữu ý lướt qua người Tạ Thanh Mạn.

Tạ Thanh Mạn nào thèm quản những thứ đó?

Cô bước trên đôi cao gót gót nhọn 12cm, dáng đi uyển chuyển đầy mê hoặc, thong thả ngồi xuống vị trí cũ.

Tựa như một nhành sơn trà trắng thanh cao thoát tục.

Sau khi khai mạc là một đoạn trình diễn thời trang và văn nghệ, tiếp đó là các bài phát biểu theo thủ tục, chẳng có gì thú vị.

Tạ Thanh Mạn thực sự thấy ngột ngạt, cô mượn cớ ra ngoài nghe điện thoại để hít thở không khí, dự định sẽ quay lại đúng giờ.

Trên đường trở về, hành lang bỗng xuất hiện thêm một người.

Ánh sáng nơi hành lang hơi tối.

Người đàn ông ngậm một điếu thuốc, dáng người cao ráo hòa lẫn vào bóng tối đậm đặc.

Làn khói màu xanh xám lờ lững bay lên, che khuất một phần ngũ quan sắc sảo.

Sống mũi anh cao thẳng, đuôi mắt hơi hẹp, toát ra một vẻ bạc tình lãnh đạm.

Tạ Thanh Mạn đến một ánh mắt cũng chẳng thèm liếc qua.

Thấy cô sắt đá xem mình như không khí, Diệp Diên Sinh khẽ nheo mắt, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ.

Giây phút lướt qua nhau, anh lên tiếng: “Tạ Thanh Mạn.”

Anh gọi tên cô, giọng nói vừa lạnh vừa nhạt, không nghe ra cảm xúc gì nhưng áp lực lại đầy rẫy.

Ngay cả khi anh chẳng nói gì thêm, cô cũng thừa hiểu anh muốn cô phải ngoan ngoãn quay lại chỗ cũ.

Đó là một sự ép buộc đầy ngạo mạn.

Tạ Thanh Mạn đứng im không nhúc nhích.

Giằng co chưa đầy hai giây, người đàn ông khẽ nheo mắt, dụi tắt điếu thuốc.

Anh đột nhiên bước tới, siết chặt cổ tay Tạ Thanh Mạn, dứt khoát kéo cô vào một góc khuất.

“Em đang giả vờ không quen tôi đấy à?”

Lối thoát hiểm không có người qua lại, không gian tĩnh mịch nhưng quá trống trải nên tiếng nói có tiếng vang.

“Không có.” Tạ Thanh Mạn bình tâm tĩnh khí.

Đối diện với anh vài giây, trong đầu cô lướt qua những hình ảnh tối nay và vô số chuyện trước kia.

Gương mặt cô hiện lên một nụ cười nhàn nhạt, giọng điệu cũng hờ hững: “Tôi chỉ là không muốn làm anh mất hứng thôi. Dù sao tối nay, dường như ngài cũng chẳng có thì giờ để ý đến tôi.”