“Sợ không?”
Giữa đêm đen đặc như mực, một giọng nam trầm thấp, lạnh lùng vang lên đầy vẻ lười biếng: “Sợ phải chết ở đây không?”
Bầu trời trước thềm bình minh chìm vào khoảnh khắc tăm tối nhất.
Gió đêm mùa hạ thổi l*иg lộng, xua bớt cái nóng hầm hập vào sâu trong rừng rậm. Khắp bốn bề, những dãy núi hiểm trở dựng đứng cao vυ"t tận tầng mây. Rừng mưa nhiệt đới bạt ngàn trải dài xuống thung lũng, vầng trăng cô độc treo lơ lửng giữa những dải mây xám xịt, hệt như sát cơ đang ẩn giấu chốn đại ngàn.
Tạ Thanh Mạn gần như đã không còn đường lui.
Nguy hiểm đang từng bước áp sát, nhưng tầm nhìn của cô trong bóng tối lại như bị bao phủ bởi một lớp sương mù dày đặc.
[Không nhìn rõ.]
Cô luôn không thể nhìn rõ diện mạo của đối phương, chỉ thấy được một đường nét mờ ảo.
Nghe giọng nói sạch sẽ và phóng khoáng này, chắc hẳn là anh còn rất trẻ, chỉ tầm mười bảy, mười tám tuổi.
[Là ai?]
Chưa kịp hồi tưởng hay hỏi han thì bóng hình kia đã bắt đầu thong dong tiến về phía cô.
Cô lùi một bước.
Anh tiến một bước.
Rõ ràng là trò mèo vờn chuột, vậy mà anh lại chơi vui vẻ không biết chán, nhìn cô cảnh giác, nhìn cô bị chính mình dồn vào góc chết, rồi lại nhìn cô phải thỏa hiệp.
“Anh muốn thế nào?”
Biết rõ không chạy thoát được, Tạ Thanh Mạn đứng khựng lại tại chỗ: “Đưa tôi về sao?”
Cô giấu đôi bàn tay không ngừng run rẩy ra sau lưng, chậm rãi siết chặt, ngước mắt nhìn bóng người nọ. Giọng cô lạnh nhạt mà bình tĩnh: “Hay là gϊếŧ tôi...”
Chữ “tôi” còn chưa dứt thì giọng nói của cô đã vội biến điệu.
Dưới tay trái của thiếu niên, một tia sáng lạnh lẽo xẹt qua, lưỡi dao sắc lẹm lướt sát qua cổ Tạ Thanh Mạn, xé toạc không trung.
Xì...
Một con rắn độc đang thè lưỡi đỏ lòm bị lưỡi dao đâm xuyên qua, cơ thể nó vặn vẹo một cách quái dị vài cái rồi bị đóng đinh chết tươi trên thân cây ngay sau lưng Tạ Thanh Mạn.
Thân thủ của thiếu niên quá đỗi dứt khoát, phản ứng nhạy bén, ra đòn vừa chuẩn vừa hiểm, một chiêu đã kết liễu nó.
Nọc độc hòa cùng máu tươi nhỏ giọt trên lưỡi dao lạnh lẽo.
“A...”
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, tiếng hét theo bản năng của Tạ Thanh Mạn nghẹn ứ nơi cổ họng.
Thiếu niên thu hồi con dao, xoay nhẹ một vòng tạo thành đóa hoa bạc lạnh lẽo trong lòng bàn tay.
Anh để tóc rất ngắn, làn da trắng đến mức quá đáng, là một sắc trắng tái nhợt gần như bệnh hoạn. Chẳng biết là do ánh trăng phản chiếu hay do bẩm sinh mà gương mặt ấy toát ra một vẻ âm trầm, tàn nhẫn.