Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên nghi ngờ của Tần Hàm, Trương Úc Thanh hơi bất đắc dĩ nhếch mép, vẫy tay gọi cô: "Em lại đây."
"Làm gì?" Tần Hàm miễn cưỡng nhích nửa bước.
"Đứng đây, nhìn đi."
Ngón trỏ Trương Úc Thanh vẫn còn móc chiếc khẩu trang đen, tùy ý dựa vào lan can sắt. Anh nói với người ở tầng dưới một mức giá rồi dặn dò: "Về nhà tháo màng bọc ra rửa sạch, cố gắng dùng sữa tắm trẻ em như lần trước đấy nhé."
"Anh Thanh, vẫn không được ăn thịt dê xiên nướng hả? Thế có được tắm suối nước nóng không?"
Một người phụ nữ bước ra từ căn phòng ở tầng dưới, cô ấy mặc áo thun đen rộng thùng thình, cánh tay được bọc bằng màng bọc thực phẩm. Tần Hàm hiếm khi gặp được người phụ nữ nào xinh đẹp quyến rũ như vậy, cô ấy còn trang điểm đậm, hàng mi dày rậm như một dải lông vũ.
Nhưng mà... Từ "làm" mà cô ấy nói hóa ra là xăm hình, Tần Hàm chớp mắt.
Người phụ nữ ở tầng dưới là khách hàng, nhưng Trương Úc Thanh không hề có thái độ "khách hàng là thượng đế", chỉ hờ hững đáp: "Cô đoán xem?"
Người phụ nữ "chậc" một tiếng, dùng điện thoại quét mã QR ở tầng dưới. Sau khi thanh toán, cô ấy chỉ điện thoại vào Trương Úc Thanh mà cằn nhằn: "Anh Thanh, cũng may là có mỗi anh làm đẹp nhất khu này, nếu không em cũng chẳng tìm anh làm đâu, lạnh lùng quá đi mất, chẳng nhiệt tình gì cả."
Người bị nói là không nhiệt tình chẳng có phản ứng gì, vẫn giữ vẻ nhàn nhã đó. Tần Hàm đứng bên cạnh nhìn góc nghiêng khuôn mặt anh. Sau khi tháo khẩu trang, khuôn mặt anh càng thêm nổi bật, dù không nói gì cũng toát lên vẻ kiêu ngạo tự tin.
Người phụ nữ ở tầng dưới ngẩng đầu lên vừa hay nhìn thấy Tần Hàm, khá ngạc nhiên: "Hôm nay em gái anh cũng ở đây à?"
Trương Úc Thanh liếc nhìn Tần Hàm: "Không phải em gái tôi."
"Ái chà, thế thì là bạn gái nhỏ rồi chăng?" Người phụ nữ thản nhiên bước lên hai bậc cầu thang, vẫy tay với Tần Hàm rồi tự cười rộ lên: "Anh Thanh, trông bạn gái nhỏ của anh trẻ quá."
Trương Úc Thanh nói: "Cô ấy chưa thành niên."
Ngay cả người chậm hiểu như Tần Hàm cũng nhận ra Trương Úc Thanh đang nói với người phụ nữ xăm kín tay rằng cô chưa thành niên nên không phải bạn gái. Nhưng người phụ nữ kia suy nghĩ hai giây rồi bĩu môi nhận xét: "Vậy thì anh đúng là đồ súc sinh."
Chắc là Trương Úc Thanh chỉ lười nói nhảm với cô ấy thôi, anh hất hàm về phía cửa: "Đi đi."
"Được rồi, không làm phiền hai người nữa, tạm biệt em gái xinh đẹp." Người phụ nữ quay lại gửi cho Tần Hàm một nụ hôn gió.
Sau khi người phụ nữ rời đi, không gian yên tĩnh trở lại. Trương Úc Thanh cũng không để ý ánh mắt đề phòng của Tần Hàm khi hiểu lầm anh lúc nãy, chỉ tìm dép lê và máy sấy tóc đưa cho cô rồi tự xuống lầu.
Tần Hàm cầm máy sấy tóc lên, phát hiện anh thậm chí còn tìm cho cô một đôi tất nữ mới chưa bóc mác.
Tần Hàm sấy khô giày trong phòng chứa đồ, thay đôi tất mới mà Trương Úc Thanh đưa, hơi ngại ngùng đứng ở sảnh chính không rộng rãi lắm dưới lầu. Trương Úc Thanh đặt một chiếc giá vẽ bằng gỗ lên đùi, đang cầm bút chì không biết vẽ gì. Ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào, rọi vài tia sáng xuống tay anh, khiến đầu ngón tay trông như được phủ một lớp ngọc trong suốt.
Ngón chân Tần Hàm khẽ động đậy trong đôi dép lê, hơi lúng túng thử mở lời thăm dò: "Cảm ơn anh, em… Sẽ trả lại đôi tất cho anh."
"Không cần trả lại đôi tất đâu." Trương Úc Thanh nghiêng đầu dưới ánh nắng, trong mắt mang theo ý cười trêu chọc rõ rệt, anh gõ bút chì lên giá vẽ rồi hỏi Tần Hàm: "Em nói xem anh có phải người tốt không?"
Tần Hàm gật đầu thật mạnh: "Phải!"
Trương Úc Thanh hài lòng mỉm cười. Lúc nãy ở trên lầu, Tần Hàm đã lặng lẽ dùng điện thoại tìm kiếm về giường tập Pilates, hóa ra chiếc giường trông rất "người lớn" đó đúng là dụng cụ tập thể dục thể thao chính thống như lời anh nói. Cô cảm thấy hành động đề phòng nhìn anh lúc nãy của mình thật là bất lịch sự.
Cô muốn xin lỗi vì đã hiểu lầm anh nhưng lại ngại ngùng không dám nói thẳng. Tần Hàm suy nghĩ một chút, chỉ có thể nói bóng gió, khẳng định thân phận của bộ dụng cụ tập thể dục đó: "Chiếc giường tập Pilates ở trên lầu là của anh à?"
"Không phải, của người thuê trước để lại đấy, anh vẫn để đó không động đến."
"À."
Hai ngày nay Tần Hàm được Trương Úc Thanh giúp đỡ quá nhiều lần, trên người lại không có gì để tặng anh làm quà cảm ơn. Lúc tìm kiếm về giường tập Pilates ở trên lầu, cô cũng lén tìm kiếm xung quanh, tiếc là gần đó không có quán trà sữa hay tiệm nước giải khát nào giao hàng tận nơi, chỉ có một quán thịt nướng có biểu tượng giao hàng. Nhưng chẳng lẽ lại mua một đống thịt nướng mang đến đây?
Bây giờ Tần Hàm nghèo đến mức còn không bằng hoàng tử bé. Ít nhất hoàng tử bé còn có cây bao báp và một bông hồng, còn cô chỉ có một chậu xương rồng hơi xấu xí mà thôi. Biết vậy, lúc nãy nên mua thêm một chậu đẹp ở chỗ bà cụ tặng cho Trương Úc Thanh, còn có thể giúp bà cụ kiếm thêm chút tiền. Sao lúc nãy cô lại không nghĩ ra nhỉ.
"Vậy... Em tặng chậu xương rồng này cho anh nhé..." Khi hỏi câu này, giọng Tần Hàm yếu ớt như thể bất ngờ bị giáo viên gọi lên bảng trả bài, bản thân cô cũng biết món quà cảm ơn này hơi xoàng xĩnh, càng nói giọng cô càng nhỏ.
Trương Úc Thanh cũng nhận ra, nếu cô gái này không để lại chút gì thì sẽ không yên tâm. Anh cố ý trêu chọc cô, xoay xoay cây bút: "Không phải vì em chê nó xấu đấy chứ?"
Tần Hàm lập tức trợn tròn mắt, vẻ mặt muốn giải thích nhưng lại không giải thích được, sốt ruột đến mức dậm chân: "Tất nhiên là không phải, chỉ là em..."
"Biết rồi, cảm ơn, anh thấy cây xương rồng nhỏ này cũng khá dễ thương."
"Đáng lẽ, đáng lẽ phải là em cảm ơn anh mới đúng."
Đang nói thì điện thoại trong túi Tần Hàm reo lên. Cô lấy điện thoại ra, thấy là một số lạ, bèn lịch sự bắt máy: "Xin chào? Cho hỏi ai vậy ạ?"
Nghe điện thoại trong môi trường yên tĩnh, âm thanh trong điện thoại sẽ rất lớn. Tần Hàm nghe thấy giọng nói của Từ Duy Nhiên: "Tần Hàm, là tôi, Từ Duy Nhiên đây!"
"... Sao cậu biết số điện thoại của tôi?"
"Hồ Khả Viện cho tôi chứ sao, à, tôi còn nhớ nhầm, vừa nãy gọi vào số 176xxx12300, bị người ta mắng cho một trận, số của cậu là 176xxx00123 đúng không, dễ nhớ vậy mà tôi còn nhớ nhầm, thật là." Vừa nói anh ta vừa tự trách mình, nhưng giọng Từ Duy Nhiên rất vui vẻ: "Cậu đang ở đâu vậy? Tôi đến đón cậu nhé, chiều nay cùng đi chơi."
Trước khi đến phố Dao Nam Tà, Tần Hàm quả thật đã hẹn với Hồ Khả Viện đi ăn bánh ngọt. Chẳng lẽ Từ Duy Nhiên lại muốn đi cùng hai người họ sao?
"Khả Viện đâu?"
"Tôi đến đón cậu trước rồi chúng ta cùng đi đón cậu ấy, bây giờ cậu đang ở đâu?"
"Phố Dao Nam Tà."
Có lẽ Từ Duy Nhiên đang nói địa chỉ với tài xế nhà mình, nói xong lại nói với Tần Hàm: "Biết rồi, cậu đợi tôi nhé, khoảng mười phút nữa là đến."
"Ừ."
"Tần Hàm, cậu có uống trà sữa không?"
"Không cần đâu, cảm ơn."
"Vậy nước ép trái cây tươi thì sao? Uống không? Cho thêm đá nhé?"
"... Thật sự không cần đâu, cảm ơn cậu."
"Vậy được rồi, lát nữa gặp nhé."
"Ừ."
Tần Hàm cúp điện thoại, ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt của Trương Úc Thanh. Vừa nãy người này còn trêu chọc cô, bây giờ lại cất giá vẽ đi, đặt nó lên đùi, chống cằm. Anh dùng giọng điệu nghiêm túc của bậc trưởng bối mà nói: "Yêu sớm à?"
Tần Hàm ngơ ngác: "Hả?"
Trương Úc Thanh hỏi: "Em học lớp mấy? Đã 15 tuổi chưa?"
Tần Hàm vốn còn đang chìm trong sự nghi hoặc "Anh nói ai yêu sớm? Em sao? Sao em lại yêu sớm?", đột nhiên nghe Trương Úc Thanh hỏi mình học lớp mấy, cô lập tức không vui. Tốt xấu gì cô cũng cao 1m65 rồi đấy nhé!
"Em tốt nghiệp cấp ba rồi!"
"À, vậy thì yêu đương đi, không tính là sớm đâu."
Tai Tần Hàm nóng lên, cô không phản bác lại việc anh xen vào chuyện của mình mà giải thích: "Em không có, Từ Duy Nhiên chỉ là bạn của bạn em thôi."
Trương Úc Thanh nhếch mép không nói gì. Bạn của bạn mà lại đối xử với em còn tốt hơn cả bạn em nữa thế cô bé?
Tần Hàm ngồi bên bàn đợi Từ Duy Nhiên thì vô tình nhìn thấy một chồng bản vẽ thiết kế hình xăm trên bàn, trên cùng là bản thiết kế hình xăm kín tay của người phụ nữ xinh đẹp vừa rời đi. Trên bản vẽ là một người phụ nữ theo phong cách cổ trang rất xinh đẹp với mái tóc dài buông xõa và bộ trang phục cổ trang cầu kỳ. Ban đầu Tần Hàm tưởng là nhân vật trong truyện tranh nào đó, kết quả lại thấy bên dưới bản thiết kế này có một bức ảnh.
Tần Hàm cầm lên rồi bất giác ngẩn người. Trong ảnh là một người phụ nữ mặc trang phục cổ trang, là kiểu ảnh nghệ thuật chụp ở studio nhưng trông có vẻ khá lâu rồi, độ phân giải của ảnh cũng không cao, chỉ có thể nhìn ra người phụ nữ rất xinh đẹp. Thế mà hình xăm lại được thiết kế dựa trên ảnh chụp người thật.
Phía sau bức ảnh có ghi một đoạn: "Yêu cầu thiết kế: Đây là ảnh của mẹ em lúc sinh thời, hãy thiết kế cho em một hình xăm kín tay thật đẹp, dạo này em thường xuyên trực đêm phải đi đường tối, muốn mẹ ở bên cạnh cho em dũng khí."
Tần Hàm rất ngạc nhiên, cô cầm bức ảnh hồi lâu không nói nên lời. Trước đây trong mắt cô hình xăm là thứ vô nghĩa, là một việc không tốt, chỉ có những thanh niên hư hỏng hoặc lưu manh mới xăm hình. Nhưng lý do xăm hình của người phụ nữ vừa rồi…
"Mẹ của cô ấy..."
Trương Úc Thanh nghe thấy tiếng động bèn quay đầu lại, thấy bức ảnh trong tay Tần Hàm. Anh đứng dậy đi đến trước mặt Tần Hàm, một tay chống lên bàn, tay kia vươn qua mặt bàn cầm lấy bức ảnh và đặt lại chỗ cũ: "Bà ấy đã mất vì tai nạn giao thông nhiều năm rồi."
Tần Hàm mím môi không nói gì. Cô là kiểu con gái có cuộc sống thuận buồm xuôi gió, gia đình hạnh phúc, tính cách ngoan ngoãn, thành tích cũng tốt, ngay cả giáo viên cũng chưa từng phê bình, thuộc kiểu người chưa từng trải qua bất kỳ khó khăn nào. Cho đến hôm qua, điều khiến cô bối rối nhất chính là đứng dưới mái hiên trong mưa, học tiếng lợn kêu trước cửa sổ có người.
Đột nhiên nghe thấy chuyện bất hạnh của người khác, Tần Hàm cũng đồng cảm đôi chút, tâm trạng cô trùng xuống. Trương Úc Thanh liếc nhìn cô bé ủ rũ cúi đầu, trầm ngâm nhìn bức ảnh.
"Nguy rồi."
"Hả?" Tần Hàm ngơ ngác ngẩng đầu.
Trương Úc Thanh gõ lên mặt bàn, đặt ngón trỏ lên môi làm động tác im lặng. Anh cười nói: "Đây là chuyện riêng tư của khách hàng, không được nói, em nhớ giữ bí mật nhé."
Sự chú ý của Tần Hàm bị chuyển hướng, cô vội vàng gật đầu, nghiêm túc đảm bảo: "Em sẽ không nói với ai đâu."
Studio xăm hình của Trương Úc Thanh không có điều hòa mà chỉ có một chiếc quạt điện cũ kỹ đang chậm rãi quay đầu thổi gió. Có lẽ vì thời tiết quá oi bức, gió thổi đến cũng nóng, hơi oi.
Một chiếc Mercedes-Benz đen bóng loáng dừng bên ngoài cửa sổ, một chàng trai thò đầu ra từ cửa sổ xe: "Tần Hàm!"
Tần Hàm quay đầu lại thấy Từ Duy Nhiên đang cười toe toét vẫy tay với cô, đến lúc phải đi rồi.
Tần Hàm thay dép lê ra, đặt nó gọn gàng sang một bên, đôi giày thể thao màu trắng của cô đã khô nhưng phần lưới trên giày vẫn còn dính vết bùn, trông không được sạch sẽ lắm. Cô nhảy lò cò buộc dây giày rồi cầm điện thoại lên: "Trương Úc Thanh, em đi đây."
"Đi thong thả."
Tần Hàm cúi đầu nhìn mắt cá chân của mình, mép giày lộ ra đôi tất màu hồng, cô nhỏ giọng nói: "Cảm ơn anh vì đôi tất."
"Tần Hàm, đi thôi, chúng ta đi đón Hồ Khả Viện." Từ Duy Nhiên thò đầu vào từ ngoài cửa.
Tần Hàm vẫy tay chào Trương Úc Thanh lần cuối rồi bước ra ngoài. Từ Duy Nhiên đang đi bên cạnh cô đột nhiên quay đầu lại nhìn Trương Úc Thanh.
Trương Úc Thanh lười biếng dựa vào ghế, nhận thấy ánh mắt không mấy thiện cảm của Từ Duy Nhiên, anh nhếch mép.
Nhóc con.