Nhưng Mạnh Thanh Dao dường như đã dự liệu trước việc nàng sẽ xem mẫu thêu, chẳng lẽ lần trước Mạnh Thanh Dao thực sự đã động tay động chân gì trong phòng thêu?
Khương Dư mặt không đổi sắc, thuận theo lời bà ta: “Phải, hoa văn thêu trên bộ hỉ phục rồng phượng đó cực đẹp, ta muốn xem lại.”
Mạnh Thanh Dao nghe nàng nói vậy, bàn tay đang đỡ Khương Dư theo bản năng siết chặt lại: “Dư Nhi, con đã nhớ ra đêm đại hôn xảy ra chuyện gì rồi sao?”
Khương Dư không hiểu ý Mạnh Thanh Dao, cười cười không đáp cũng không phủ nhận: “Khi đó giặc cướp hoành hành, Ta không nhớ rõ nữa.”
Ba năm trước, đêm Bùi gia nạp thê, thây cháy chất chồng như núi, chẳng còn phân biệt được ai với ai.
Khương Dư, một cô nương được nuôi dưỡng nơi khuê phòng sợ đến mức mất đi ký ức cũng là chuyện khó tránh.
Mạnh Thanh Dao vốn không để tâm.
Mãi cho đến mấy ngày trước, Mạnh Thanh Dao tình cờ biết được một bí mật kinh hoàng về Bùi Tiêu.
Bà ta cũng không chắc là thật hay giả, bèn muốn thông qua người đầu ấp tay gối là Khương Dư để thăm dò thử.
“Dư Nhi, ta nói thật với con nhé, bộ hỉ phục rồng phượng đó chính là bộ con đã mặc trong ngày đại hôn! Con hãy nhìn cho kỹ, biết đâu có thể nhớ ra điều gì?”
Mạnh Thanh Dao thần thần bí bí lấy ra một bộ hỉ phục từ trong tủ bát bảo ở phòng thêu.
Đúng lúc này, cửa phòng thình lình mở toang.
“Công chúa, có quý khách cầu kiến!" Nha hoàn bẩm báo.
“Không gặp!" Trong lòng Mạnh Thanh Dao đang chứa đầy tâm sự, đâu rảnh rỗi để ý đến người ngoài, bèn đưa bộ hỉ phục đến trước mặt Khương Dư: “Dư Nhi, con xem trên này vẫn còn…”
“Công chúa, là Bùi đại nhân cầu kiến." Nha hoàn kiên trì, bước lên kéo kéo tay áo Mạnh Thanh Dao, ghé tai nói nhỏ.
Bùi Tiêu quyền cao chức trọng, sự nể trọng mà đương kim Thánh thượng dành cho hắn thậm chí còn nhiều hơn cả con ruột.
Hắn hiện giờ gần như đã đến mức "hiệp thiên tử dĩ lệnh chư hầu"*, đừng nói nha hoàn không dám thất lễ, ngay cả Mạnh Thanh Dao đường đường là công chúa cũng không dám có chút sơ suất nào.
(*) Lấy danh nghĩa hoàng đế để chỉ huy các chư hầu.
Huống hồ kẻ này bề ngoài khí chất thanh tao, nhưng sau khi Mạnh Thanh Dao biết được bí mật kia, bà ta mới hay hắn chẳng qua chỉ là một con sói dữ giỏi ngụy trang.
Mạnh Thanh Dao có hơi choáng váng, day day thái dương: “Liễu Nhi, mời Bùi đại nhân đến phòng khách…”
“Di mẫu, cháu rể quấy rầy rồi.”
Lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng nói trong trẻo.
Bùi Tiêu áo trắng mũ ngọc, đứng trước cửa phòng thêu, chắp tay hành lễ với Mạnh Thanh Dao.
Thân hình cao lớn của hắn che khuất ánh sáng, rõ ràng là tiết trời nắng ấm nhưng trong phòng thêu lại âm u bức bối.
Bùi Tiêu không mời mà vào, trên mặt Mạnh Thanh Dao thoáng qua vẻ chán ghét, nhưng lời đến bên miệng lại hóa thành một nụ cười: “Bùi đại nhân khách khí rồi.”