Mưa rào gõ cửa sổ, ánh nến ẩn hiện.
Dưới màn lụa màu cam nhạt, tràn ngập khắp gian phòng là một tầng không khí mềm mại, quyến luyến như mộng.
“Dư Nhi, Dư Nhi, nhìn ta...”
Hơi thở trầm thấp nóng bỏng phả vào cổ Khương Dư, nửa là vỗ về, nửa là mê hoặc.
Khương Dư nhẹ nâng hàng mi dài, một khuôn mặt trắng trẻo, đường nét rõ ràng từ từ áp lại gần.
Giọng Bùi Tiêu tuy dịu dàng, nhưng ánh mắt lại cực kỳ xâm lược.
Tóc mai Khương Dư tán loạn, mê man mơ hồ, không dám nhìn đôi mắt đào hoa hận không thể nuốt chửng người ta kia.
Bùi Tiêu là phu quân của nàng, là Thủ Phụ đại nhân đứng trên vạn người của Nam Tề.
Hắn là bậc thanh niên tài giỏi tuấn tú, ôn nhuận như ngọc, cao xa lạnh nhạt tựa thần minh, nhưng đối với Khương Dư thì mọi việc đều thỏa đáng tỉ mỉ, ngay cả đối với phủ Ninh Quốc Công, nhà mẹ đẻ của Khương Dư cũng hết mực chiếu cố.
Thành thân mấy năm, Bùi Tiêu nâng nàng trong lòng bàn tay như minh châu, lại thấu hiểu nàng sinh ra yếu ớt như liễu rủ, ba năm sớm tối chung sống, hắn luôn kiềm chế, giữ lễ nghi, chưa từng làm chuyện ép buộc nàng.
Mãi cho đến nửa tháng trước, Khương Dư mặc một bộ đồ ngủ rộng rãi, tóc dài xõa xuống vai, rụt rè đứng trước mặt hắn, hắn mới đỏ mắt ôm nàng vào phòng.
Lại chẳng ngờ, việc này vừa bắt đầu đã không thể vãn hồi.
Khương Dư mới biết Thủ Phụ đại nhân lành lùng trước mặt người khác vậy mà cũng có một mặt buông thả khó thuần, mỗi lần đều quấy đến độ nàng muốn khóc.
Khương Dư cũng thuận theo hắn, nàng biết Bùi Tiêu thương nàng, tiếc nàng.
Tình đến nồng nhiệt, nam nhân nho nhã đến đâu cũng khó tránh khỏi thất thố.
Ít nhất, trước hôm nay nàng vẫn nghĩ như vậy...
Nhưng dạo gần đây, nàng liên tiếp mơ cùng một giấc mơ, cảm giác chân thực cực kỳ mạnh.
Trong mơ, người nàng gả là một kẻ khác.
Đêm đại hôn, chính Bùi Tiêu đã xông vào động phòng, chém đứt đầu và hai cánh tay của tân lang.
Máu tươi văng tung tóe.
Thi thể không đầu ngã ngay bên chân Khương Dư, cái đầu đẫm máu lăn vòng quanh khắp phòng.
Nàng sợ hãi bỏ chạy, Bùi Tiêu nắm chặt cổ chân nàng, lôi nàng vào vũng máu.
Đừng! Đừng mà!
Khương Dư không ngừng giãy giụa, nhưng hắn như dã thú, đè lấy nàng, xé rách nàng, nước mắt nước máu hòa làm một...
...
“Dư Nhi, nhìn ta...”
Có lẽ Bùi Tiêu đã nhìn ra Khương Dư đang lơ đãng, âm cuối khàn khàn kéo dài, thổi vào tai Khương Dư, vô cùng lấy lòng.
Đường đường là Thủ Phụ đại nhân ở ngoài chỉ điểm giang sơn, về đến phòng lại ngày đêm nghiên cứu làm sao để lấy lòng thê tử.
Trước đây Khương Dư vô cùng hưởng thụ, nhưng giờ phút này... nghĩ đến khuôn mặt điên cuồng đẫm máu tươi trong mơ, nàng chỉ cảm thấy sởn tóc gáy.
Rõ ràng biết chỉ là mơ, nhưng tại sao lại chân thực đến thế?
“Đừng!” Giọng Khương Dư khô khàn từng chút một phát ra từ cổ họng, cổ tay trắng nõn chống lên ngực Bùi Tiêu: “Ta, ta thấy không khỏe, hay là nghỉ ngơi đi.”