Quá không biết xấu hổ rồi!
Vành tai Khương Dư nóng bừng, hung tợn trừng mắt nhìn hắn.
Bùi Tiêu lại không cho là đúng mà cao giọng nói: "Đại sư đợi một lát, ta và phu nhân có lời muốn nói."
Khương Dư: “...”
Nàng không có!
Mặt mũi Khương Dư sắp bị hắn làm mất hết rồi, hai tay liều mạng giãy giụa.
Đáng tiếc Bùi Tiêu quá mức cao lớn, chỉ một tay đã khống chế được nàng, nụ hôn không hề báo trước ập xuống.
Thế này thì khác gì hôn môi giữa thanh thiên bạch nhật đâu?
Trong không gian chật hẹp, tiếng hít thở có vẻ càng thêm rõ ràng.
Mà bên ngoài xe ngựa là ánh mắt nóng rực của các phật tử thanh tâm quả dục.
Trụ trì dẫn theo một đám đệ tử đứng phơi nắng dưới trời nắng gắt khoảng một nén nhang, vẫn không thấy hai phu thê đi ra.
Mọi người đưa mắt nhìn nhau.
"Bùi đại nhân gửi thư nói phu nhân nhà mình trúng độc, chẳng lẽ là tình huống nguy cấp, chúng ta có nên lên xe xem thử không?"
"Vừa rồi hình như nghe thấy tiếng nữ tử kêu đau."
...
Các hòa thượng có nghĩ thế nào cũng sẽ không ngờ tới Bùi đại nhân là bậc quân tử đoan chính lại đang làm chuyện cẩu thả ngay trước mắt người đời.
Khương Dư cũng không ngờ tới, sau đêm động phòng, hắn càng ngày càng quá trớn, chỗ nào cũng dám làm loạn.
Tay Khương Dư hung hăng véo vào vai hắn.
Chỉ là càng giống mèo cào hơn, vô hiệu với Bùi Tiêu.
Khương Dư dở khóc dở cười, loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài đang đến gần.
"Bùi Tiêu, đừng nháo nữa!" Đầu mũi Khương Dư lấm tấm mồ hôi.
Thật sự là vẻ mặt làm chuyện trái lương tâm.
Bùi Tiêu nghiêng đầu cười cười, giọng nói khàn khàn tràn ra: "Vậy tối nay... chúng ta về phòng rồi nói tiếp?"
Vòng vo tam quốc, hắn vẫn là muốn về ngủ cùng Khương Dư.
Khương Dư cảm thấy không thể tưởng tượng nổi: "Đây là chùa miếu!"
Canh giờ đã không còn sớm, Khương Dư còn phải khám bệnh, tối nay hai người nhất định phải ở lại chùa Thanh Vân rồi.
Nơi đây là chốn thanh tịnh, sao có thể làm loạn?
Huống hồ, Khương Dư cũng không muốn thân mật với hắn chút nào!
Khương Dư lắc đầu.
Bùi Tiêu cũng không khuyên, chỉ nâng cằm nàng lên, còn muốn hôn tiếp...
"Sư phụ, hay là vào xem thử đi!" Các hòa thượng bàn bạc, nhao nhao vây lại.
Chỉ cần bọn họ vén rèm xe lên là có thể nhìn thấy đôi tình nhân đang quấn quýt.
Có còn muốn làm người nữa không đây?
Khương Dư rùng mình một cái, vội nói: "Được rồi! Tối nay nói tiếp!"
"Nói tiếp thế nào?" Bùi Tiêu nhẹ nhàng cắn lên môi nàng một cái, vẫn không chịu buông tha.
Rõ ràng là lực không lớn, nhưng lại khiến toàn thân Khương Dư như bị đông cứng, thỉnh thoảng liếc nhìn những bóng người đang dần vây quanh.
Đột nhiên, rèm xe vén lên.
"Ngủ cùng nhau!" Khương Dư buột miệng thốt ra.