Miệng lưỡi cũng ngọt thật!
Bùi Tiêu nhớ tới ngày động phòng, nàng cũng ngoan ngoãn rúc vào lòng hắn như vậy, rụt rè nói: "Phu quân xoa xoa thì sẽ không đau như vậy nữa."
Nàng còn có tâm tư trêu chọc hắn, xem ra là không nghe thấy lời đồn đại gì.
Lông mày Bùi Tiêu giãn ra, đầu ngón tay sinh vết chai mỏng xoay tròn trên vết thương của nàng, xoa xoa rồi chuyển sang mu bàn chân trơn bóng mịn màng.
Xương ngón tay hắn rõ ràng, nặng nhẹ vừa phải, xoa vào đâu cũng tê tê dại dại như có luồng điện chạy qua.
Khương Dư căng cứng bàn chân, chân hơi run rẩy.
Bùi Tiêu nắm lấy không buông, đôi mắt không chớp nhìn chằm chằm vào đôi chân trắng nõn của nàng: "Phu nhân đều như vậy rồi, ta còn có thể làm gì được chứ?"
Cũng đúng!
Khương Dư thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là hơi thở này còn chưa buông xuống yên ổn, cảm giác ấm áp của đôi môi mỏng đã rơi xuống mu bàn chân Khương Dư.
"Bùi Tiêu!" Khương Dư kinh hãi đạp hắn, ngón chân phấn hồng như hạt sen vừa vặn ấn vào tim hắn.
Trang phục ngày thu vẫn còn mỏng manh, Khương Dư gần như có thể cảm nhận được nhịp tim hắn lỡ một nhịp.
Lần này là Khương Dư vô tình, nhưng mỗi nụ cười mỗi cử động mang theo ý khıêυ khí©h càng nồng đậm hơn.
Ở Bùi phủ ba năm, đóa hoa kiều diễm này được nuôi dưỡng càng ngày càng tươi non, quyến rũ lòng người.
Nàng là đóa hoa do chính tay Bùi Tiêu nuôi lớn, trên người không thể có dấu vết của thứ khác.
Tất cả của nàng đều thuộc về hắn.
Bùi Tiêu siết chặt cổ chân nàng, khẽ thổi thổi: "Dư Nhi, không phải nàng nói chân đau sao? Có thể nọc độc vẫn chưa được hút hết, ta giúp nàng."
Cái gì chưa hút hết?
Rõ ràng độc tố đã tan rồi!
Khương Dư dở khóc dở cười, nàng nói lời ngon ngọt chỉ là để chứng minh lòng nàng đối với hắn vẫn như cũ.
Nàng không muốn ở trên xe ngựa làm chuyện kỳ quái với hắn!
"Phu quân, ta, ta hết đau rồi!"
"Thí chủ, cửa phật thanh tịnh, xin hãy tự trọng."
Bên ngoài xe ngựa, đột nhiên truyền đến giọng nói chậm rãi của lão trụ trì.
Hai người đã đến chùa Thanh Vân rồi.
Xe ngựa đóng kín mít, Khương Dư không biết lão trụ trì làm sao phát giác được.
Nhưng có thể tưởng tượng được cảnh Thủ Phụ đại nhân đến thăm, bên ngoài xe ngựa hẳn là có không ít tiểu hòa thượng đang chắp tay vây quanh.
Khương Dư vội vàng rụt chân về, tay che môi, ra hiệu cho Bùi Tiêu đừng để người ta chê cười.
Bùi Tiêu ngồi trở lại bên cạnh nàng, lơ đãng phủi vạt áo.
Nhưng hắn không hề có ý định xuống xe, mà là kẹp lấy cằm Khương Dư.
Khương Dư vừa xấu hổ vừa sợ hãi, trong miệng ưm a đẩy hắn ra.
Nhưng Bùi Tiêu một tay chống lên thành xe, giam nàng vào trong lòng, giọng nói trầm từ trêu chọc bên môi nàng: "Dư Nhi nhỏ tiếng chút, đừng để người ta nghe thấy."