Khương Dư càng tủi thân hơn, khuôn mặt nhỏ nhắn cọ cọ vào bụng hắn: "Chẳng phải ta là vì phu quân sao! Ta hỏi qua đại phu, đại phu nói mật rắn làm thuốc cũng có lợi cho bệnh của phu quân, ta mới nghĩ muốn bắt lấy nó..."
Giọng Khương Dư càng lúc càng nhỏ, giống như đứa trẻ phạm lỗi.
Bùi Tiêu không khỏi cau mày: "Nàng muốn bắt rắn làm thuốc cho ta?"
Khương Dư cắn môi, gật đầu: "Là ta vô dụng, bắt rắn không thành ngược lại bị cắn bị thương, còn ngất đi."
Khương Dư muốn nói cho Bùi Tiêu biết: Không phải nàng nghe lén mà là tình cờ trúng độc rắn, đã sớm ngất xỉu ở ngoài cửa sổ rồi, căn bản không nghe thấy cuộc trò chuyện của mấy người Bùi Tiêu.
Nàng phải cố gắng quên đi những gì tai nghe mắt thấy trong đêm, biểu hiện thân mật với hắn hơn một chút, mới không khiến hắn nghi ngờ.
Khương Dư đáng thương nhìn hắn, Bùi Tiêu cũng cúi xuống nhìn nàng, ý cười không chạm tới đáy mắt.
Trong lòng Khương Dư thấp thỏm lo âu, đoán không ra hắn tin mấy phần.
Lúc này, xe ngựa đột nhiên xóc nảy mạnh.
Khương Dư suýt chút nữa lăn ra ngoài, vội nắm chặt lấy cổ áo hắn, hít vào một hơi khí lạnh: "Đau!"
Nàng cố ý nâng cái chân bị thương lên, lộ ra cổ chân, những ngón chân thon dài cử động: "Phu quân xem giúp ta với, vẫn còn rất đau."
Đôi chân này của Khương Dư ngày thường ngâm sữa bò, dưỡng cao hoa hồng, giống như ngó sen non vậy.
Hiện giờ, tuy đã bớt sưng đỏ, nhưng dấu rắn cắn trên cổ chân vẫn rất rõ ràng.
Chốn phòng the, Bùi Tiêu ngay cả nắm cũng không dám quá mạnh tay, sợ làm nàng tím bầm.
Hiện nay lại thành ra thế này!
Trong mắt Bùi Tiêu lóe lên ánh sáng sắc lạnh, ánh mắt lập tức rơi vào bàn tay nhỏ bé đang nắm chặt cổ áo hắn của nàng, trêu chọc: "Phu nhân không nỡ buông ta ra, ta xem thế nào được chứ?"
Vừa rồi trong lúc hoảng loạn, Khương Dư đã kéo tuột cả áo ngoài lẫn áo trong của hắn, lộ ra xương quai xanh, cực kỳ ái muội.
Khương Dư đỏ mặt, buông tay ra như bị điện giật.
Làm ầm ĩ như vậy, không khí dịu đi rất nhiều.
Bùi Tiêu ngồi xổm xuống đặt chân nàng lên đầu gối, lấy một ít cao hoa hồng nhẹ nhàng xoa bóp: "Còn đau không?"
Khương Dư cắn môi lắc đầu, hốc mắt hơi ươn ướt.
"Rõ ràng là còn đau, nhịn làm gì?" Bùi Tiêu cười khẽ.
Khương Dư đương nhiên phải nhịn, nhịn thì hắn mới đau lòng.
Nàng phải để Bùi Tiêu biết, chân nàng là bị thương vì hắn.
Hiện giờ xem ra trong thời gian ngắn, Bùi Tiêu cũng không định gϊếŧ nàng, cho nên nàng còn cần sự thương xót của Bùi Tiêu.
Hắn càng thương xót thì nàng mới càng có cơ hội nắm quyền chủ động.
Khương Dư dùng giọng mũi nũng nịu lẩm bẩm: "Phu quân xoa xoa thì sẽ không đau như vậy nữa."