Chương 34: Bồ đề bạch ngọc và vảy xanh

Trong mật giấu dao, đại khái là như vậy...

Khương Dư trượt ngồi xuống đất, giống như con búp bê vải rách nát bị rút cạn linh hồn, ngã nghiêng theo gió.

"Ai?"

Cách một bức tường, giọng nói thanh lãnh như dao đâm vào tim.

Thậm chí Khương Dư có thể tưởng tượng ra một đôi mắt tràn đầy sát ý đang nhìn chằm chằm vào cửa sổ.

Nàng lập tức thẳng lưng, dán chặt vào tường.

Rõ ràng nàng đến thở mạnh cũng không dám, sao hắn vẫn phát hiện ra?

Nàng lại nghe lén bí mật của Bùi Tiêu, một khi bị bắt thì nàng chính là Mạnh Thanh Dao tiếp theo!

Khương Dư nín thở, lòng bàn tay sớm đã đầm đìa mồ hôi lạnh.

Đêm yên tĩnh đến quỷ dị.

Bỗng nhiên, con rắn lục đang cuộn mình trên bệ cửa sổ từ từ bò về phía Khương Dư, thè lưỡi rắn về phía nàng, gần như chạm vào chóp mũi nàng.

Xì...

Đôi mắt âm độc kia lóe lên ánh sáng xanh trong đêm tối.

Con rắn này với con rắn vừa rồi Thiên Nhẫn chém chết trong phòng bếp giống nhau như đúc, chắc hẳn cũng là do Khương Dư không cẩn thận thả từ trong hũ sành ra.

Ngay cả rắn cũng đeo bám nàng không tha!

Nhưng Khương Dư đừng nói là kêu cứu, ngay cả cử động cũng không dám.

Mà trong phòng, Thiên Nhẫn nhìn bóng rắn uốn lượn trên giấy cửa sổ, thở phào nhẹ nhõm: "Bẩm đại nhân, chỉ là một con rắn."

"Gϊếŧ!" Bùi Tiêu nhàn nhạt nhả ra một chữ, không cho phép xen vào.

Mặc kệ nó là thứ gì, chỉ cần nghe được những điều không nên nghe, vậy thì chỉ có thể trách nó mạng ngắn.

Bùi Tiêu tháo chuỗi hạt bồ đề trên cổ tay xuống, phóng ra ngoài.

Chuỗi phật châu phá cửa sổ bay ra, quấn chặt lấy con rắn lục.

Khương Dư không biết tại sao phu quân mang dáng vẻ thư sinh của nàng lại có sức lực lại lớn như vậy, phật châu giống như nỏ tiễn, đánh cho rắn xanh hộc máu mồm.

Bồ đề bạch ngọc và vảy xanh quấn vào nhau thành một đoàn, lăn lộn ngay bên chân Khương Dư.

Con rắn lục cũng bị ép đến mức cùng đường, đuôi rắn quấn chặt lấy cổ chân Khương Dư, siết đến mức xương nàng đau nhức.

Nàng ngồi dưới đất lặng lẽ lùi lại, không thể lên tiếng.

Lúc Khương Dư ở Cô Tô, được phụ mẫu cưng chiều, huynh tẩu thương yêu, từ nhỏ đến lớn gần như chưa từng thấy thứ âm độc dọa người này.

Huống chi còn là một con rắn kịch độc!

Mà điều khiến Khương Dư sợ hãi hơn là con dã thú tính tình khó đoán trong phòng kia.

Rắn độc nghe được cuộc trò chuyện của bọn họ còn phải chịu đường chết.

Huống chi là nàng?