Nhưng nàng vừa mới chứng kiến sự tàn nhẫn của Bùi Tiêu, nay nghe lại những lời này, trong lòng ngũ vị tạp trần, cũng không phân biệt được lời Thiên Nhẫn nói là thật hay giả.
Trong lòng Khương Dư rối bời, thở hắt ra một hơi: "Ta đi đưa thuốc cho phu quân."
Dù thế nào đi nữa, rốt cuộc vẫn phải đối mặt với hắn.
Khương Dư bưng thuốc đi đến thư phòng.
Lúc đó, Bùi Tiêu vẫn chưa tỉnh, nhưng hô hấp đã trở lại đều đặn.
Khương Dư vốn định đánh thức hắn, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại ngồi xuống trước giường, vạch vạt áo hắn ra, ghé sát vào nhìn kỹ, quả nhiên phát hiện trên cổ có hai lỗ nhỏ.
Độc tính của rắn lục cực mạnh, một khi bị thương, vết thương nhiều năm cũng không phai được.
Nói như vậy, Bùi Tiêu thật sự lên núi bắt rắn cho nàng?
Khương Dư nhớ lại mùa mưa năm ngoái, Bùi Tiêu quả thực có đi xa một chuyến.
Lúc đó bão táp ập đến, Bùi Tiêu chỉ nói là đi ra ngoại thành trấn an dân chúng bạo loạn.
Đến ngày thứ ba, hắn đội mưa trở về, quần áo, tóc tai ướt sũng, trên mặt lộ rõ vẻ bệnh tật.
Khi Khương Dư xách l*иg đèn ra đón, hắn cứ thế ngã nhào vào lòng nàng.
Khương Dư sợ hãi, túc trực bên giường hắn cả đêm.
Cuối cùng vẫn là Bùi Tiêu an ủi ngược lại nàng, nói là bị dân bạo loạn làm bị thương, không sao cả.
Khương Dư sao có thể không lo lắng, rúc vào lòng hắn trách cứ: "Đã bị thương rồi sao không nghỉ ngơi ở ngoại thành vài ngày, đội mưa chạy về làm gì?"
Bùi Tiêu chỉ cười khẽ một tiếng, đôi môi mỏng hôn lên trán nàng: "Hôm nay là sinh thần của phu nhân, đã hứa là sẽ về với nàng."
Hắn đặt một con thỏ đan bằng tre vào lòng bàn tay nàng: "Trên đường về làm vội quà sinh thần, lễ vật thô kệch, mong phu nhân chớ trách."
Con thỏ đó bị nước mưa làm ướt, gia công cũng thô sơ, nhìn một cái là biết hắn làm trên xe ngựa xóc nảy với thân thể bệnh tật.
Rất xấu!
Nhưng Khương Dư chưa bao giờ nhận được món quà nào dụng tâm đến thế.
...
Khương Dư đang thả hồn lên chín tầng mây, bỗng đôi môi mỏng lạnh lẽo nhẹ nhàng lướt qua má nàng, giống như lưỡi rắn vậy.
Trong lòng nàng rùng mình, lập tức ngửa ra sau tránh né.
Bùi Tiêu mím môi, dường như đang thưởng thức dư vị, giọng nói mang theo vẻ lười biếng ngái ngủ: "Dư Nhi, đây là muốn thừa lúc vi phu gặp nguy nan sao?"
Vừa rồi Khương Dư cứ ghé vào vai hắn, mặt kề sát như vậy, hơn nữa y phục của Bùi Tiêu còn bị nàng kéo ra, lộ xương quai xanh, rất khó để người ta không nghĩ nhiều.
Khương Dư tránh ánh mắt đào hoa đang đong đầy ý cười kia của hắn: "Ta, ta không có!"
"Không có sao?" Bùi Tiêu kéo tay nàng, đầu ngón tay như có như không gãi nhẹ lòng bàn tay nàng.