Chương 28: Sắc thuốc

Tay nải bay qua trước mắt, Khương Dư lờ mờ nhìn thấy đáy tay nải tròn vo có nước máu nhỏ xuống, rơi xuống đất tạo thành một chuỗi đốm đỏ tươi.

Liễu Nhi vừa bị đánh chết, bên này Thiên Nhẫn xách tay nải máu chảy ròng ròng từ bên ngoài trở về.

Hắn ta là về phục mệnh sao?

Liễu Nhi bị bịt miệng, còn nàng bị che mắt.

Nghĩ đến đôi tay vô hình trong đêm tối kia, Khương Dư nổi một tầng da gà.

"Phu nhân, có tìm được Uông đại phu không?" Thiên Nhẫn bước lên trước một bước, vừa vặn che khuất tay nải nhuốm máu.

Ánh mắt Khương Dư thoáng lay động, xuống xe ngựa: "Phu quân đâu? Phu quân đã đỡ chút nào chưa?"

"Đại nhân đã tỉnh một lát, nhưng sắc mặt không tốt lắm, lúc này lại mê man ngủ rồi." Thiên Nhẫn định đón gói thuốc trên tay Thanh Đại: "Phu nhân, người đi xem đại nhân đi, để thuộc hạ đi sắc thuốc!"

Hắn ta vừa tới gần, mùi máu tanh khiến người ta buồn nôn càng nặng, đầu ngón tay dường như còn tàn lưu chút da thịt gì đó.

Khương Dư đề phòng lùi lại nửa bước, Thanh Đại cũng theo đó lảo đảo lùi lại.

Tay Thiên Nhẫn lúng túng treo giữa không trung.

"Để, để ta đi đi." Khương Dư hắng giọng, phá vỡ bầu không khí gượng gạo: "Ta tự mình nhìn phu quân uống thuốc mới yên tâm được, hơn nữa ta cũng phải uống thuốc, cứ sắc cùng thuốc của phu quân là được."

Khương Dư nắm chặt gói thuốc, bấm mạnh vào lòng bàn tay như tự trừng phạt mình.

Nàng phải ổn định!

Trước khi tìm ra chân tướng, nàng vẫn phải giả làm Dư Nhi luôn dựa dẫm và ân cần với phu quân nhà mình.

Nhưng chỉ trong một đêm trải qua bao nhiêu biến cố to lớn, nàng phải dùng bộ mặt nào để đối diện với kẻ đã từng muốn gϊếŧ mình đây?

Trong lòng Khương Dư vẫn luôn nghĩ có thể trì hoãn được lúc nào hay lúc ấy.

Nàng đi xuống phòng bếp trước, bắc thuốc của Bùi Tiêu lên sắc, sau đó mới đi vào góc xem thuốc của mình.

Kể từ đêm đại hôn bị kinh sợ, Khương Dư thường xuyên đau đầu như búa bổ, mấy lần suýt chút nữa không cứu được.

Về sau, là Bùi Tiêu đi khắp nơi tìm danh y, thậm chí đích thân đến Nam Chiếu quốc quỷ dị thần bí một chuyến mới tìm được một phương thuốc tốt.

Khương Dư uống thuốc hàng ngày, triệu chứng thuyên giảm rất nhiều.

Bùi Tiêu rất tỉ mỉ, trong phòng bếp quanh năm đều ninh thuốc cho nàng, ngày nào cũng tự tay đưa đến tận miệng đút cho Khương Dư.

Khương Dư uống thuốc lâu ngày thấy đắng miệng, Bùi Tiêu lại thay đổi đủ loại mứt quả để dỗ nàng vui vẻ.

Hôm kia hắn còn dùng quả lê gọt cho nàng một con thỏ trắng tai rủ xuống, cười nhạo nàng: "Dáng vẻ Dư Nhi uống thuốc giống y hệt con thỏ ỉu xìu này..."

"Chàng nói bậy!" Khương Dư vươn tay đánh hắn.

Hắn kéo bàn tay lạnh lẽo của nàng đặt lên ngực mình, cúi người hôn lên má đang phồng lên của nàng: "Phải rồi, Dư Nhi ngon miệng hơn thỏ nhiều."