Chương 27: Hồi phủ

Trên đường hồi phủ, Thanh Đại đã tìm đại phu lấy thuốc, đang đợi ở ngã ba đường.

Xe ngựa lảo đảo lắc lư về phủ.

Trong con ngõ sâu thẳm tối tăm, chỉ có tiếng móng ngựa lộc cộc vang lên, phảng phất như gõ vào lòng người.

Trong lòng Khương Dư cũng theo đó thấp thỏm lo âu, nhắm mắt cố gắng nhớ lại thêm chút gì đó, nhưng đầu óc chỉ là một mảng trống rỗng.

Chuyện nhiều hơn nữa vẫn là không nhớ nổi...

Nhưng nàng có thể xác định, Bùi Tiêu sớm chiều ân ái với nàng đã sớm không phải người nàng vốn định gả.

Phu quân thật sự của nàng đã sớm bị Bùi Tiêu phanh thây xẻ thịt rồi.

Mà nàng lại cùng kẻ gϊếŧ phu quân mình chung gối suốt ba năm...

Đêm dài đằng đẵng, gió đêm như dao mềm thổi vào khe xương, đau nhức vô cùng.

Khương Dư ôm gối co ro trong góc xe ngựa, hận không thể giấu cả người mình đi.

"Tiểu thư có lạnh không?" Thanh Đại khoác áo ngoài của mình lên người Khương Dư, giúp nàng xoa tay.

Khương Dư mới từ từ lấy lại hơi ấm, lông mi dài khẽ nâng: "Thanh Đại, ngươi còn nhớ đêm đại hôn của ta, trong lúc động phòng đã xảy ra chuyện gì không?"

Động tác trên tay Thanh Đại khựng lại, ánh mắt dao động, nặn ra một nụ cười cứng ngắc: "Tiểu thư, đêm đó nô tỳ ở hậu viện gặp phải đạo tặc, cũng bị đánh ngất xỉu mà."

Khương Dư không tỏ ý kiến, đờ đẫn gật gật đầu.

Đúng rồi, bên cạnh nàng đã không còn ai có thể nói chuyện được nữa.

Cần gì phải hỏi thừa câu này?

Khương Dư kéo chặt y phục, nhìn màn đêm đen kịt vô tận đến ngẩn người.

Nàng nghĩ không ra Bùi Tiêu rốt cuộc là người thế nào, nhưng có thể khẳng định đêm đại hôn đó, Bùi Tiêu vốn định gϊếŧ nàng.

Khương Dư không biết vì sao sau đó hắn lại tha cho nàng, cũng không biết tương lai khi nào hắn sẽ gϊếŧ nàng.

Có lẽ ngay trong một đêm ân ái nào đó, bị người bên gối đột nhiên đâm một dao vào ngực?

Khương Dư rùng mình, lại tự ôm mình chặt hơn chút nữa.

Nhà ngoại xa tận Cô Tô, nước xa không cứu được lửa gần.

Huống chi, nếu thật sự ngay cả công chúa mà Bùi Tiêu cũng có thể dễ dàng ra tay thì sao nàng có thể lỗ mãng kéo phụ mẫu xuống nước chứ?

Phủ Quốc công đã sớm thất thế, ốc còn không mang nổi mình ốc...

Khương Dư hít sâu một hơi, ngoại trừ trở lại bên cạnh Bùi Tiêu, trước tiên tra rõ chân tướng, nàng không còn lựa chọn nào khác.

Xe ngựa đã dừng bên ngoài Bùi phủ.

Ngay sau đó, một mùi máu tươi nồng nặc xộc vào.

Khương Dư vén một nửa rèm cửa xe ngựa lên, lại là Thiên Nhẫn đang xách một cái tay nải đi vào trong sân.

"Phu nhân đã về?" Thiên Nhẫn nhìn thấy xe ngựa, vội vàng đón lên, chắp tay hành lễ.

Sắp tới gần xe ngựa của Khương Dư, Thiên Nhẫn lại nhận thấy không ổn, ném tay nải cho thuộc hạ: "Mang thứ bẩn thỉu này ném ra sau núi làm phân bón đi."