Đầu Khương Dư đau như muốn nứt ra, trước mắt một màu đỏ tươi...
Hoảng hốt trong đầu hiện lên hình ảnh Bùi Tiêu dẫn người xông vào phòng tân hôn.
Bọn họ vung đao chém rơi đầu tân lang.
Khương Dư liều mạng chạy trốn, lại bị người của Bùi Tiêu dẫm lên váy, trắng trợn đánh giá: "Chủ tử, tân nương Bùi gia cũng đủ xinh đẹp đấy, chi bằng trước tiên..."
Bùi Tiêu ra hiệu cho người lui xuống, sau đó khom lưng nâng cằm Khương Dư lên, cười đến mặt mày như tranh vẽ: "Khương Dư? Đôi mắt hạnh này của cô nương thật đẹp, vừa gặp đã quen."
Bạch y như tuyết, giọng nói như gió xuân.
Giây tiếp theo, mũi dao lạnh lẽo liền kề sát cổ Khương Dư.
Hắn che kín hai mắt nàng, dao găm từng chút một đẩy vào da thịt: "Ngoan, đừng khóc, rất nhanh sẽ không đau nữa..."
"Phu nhân!"
Ngoài phòng thêu, bất thình lình truyền đến giọng nam nhân.
Khương Dư kinh hãi ngồi xổm xuống đất, hô hấp khó lòng tự chủ được càng lúc càng nhanh.
Tiếng bước chân càng lúc càng gần.
Khương Dư hít sâu một hơi.
Nàng không được rối!
Không được rối!
Khương Dư run rẩy nhét hỷ phục vào trong áo choàng, dưới chân như giẫm trên bông lảo đảo đi ra ngoài.
Vừa ra khỏi cửa, liền thấy quản gia phủ công chúa xách đèn l*иg, đi tìm người khắp nơi.
Khương Dư dứt khoát ngồi xuống dưới hành lang gấp khúc, xoa xoa cổ chân.
Quản gia nhìn thấy bóng dáng yêu kiều dưới hành lang, lau mồ hôi lạnh trên trán, khom lưng tiến lên: "Sao Bùi phu nhân lại ở chỗ này, làm nô tài tìm muốn chết."
"À, ngồi trong bãi cỏ hơi lạnh quá nặng, nên ta ở chỗ này tránh gió chút."
Quản gia nghe Khương Dư nói vậy, sắc mặt mới thả lỏng, thở phào nhẹ nhõm: "Đều tại con bé Liễu Nhi tay chân vụng về, sao nỡ để quý nhân một mình ở đây? Nô tài quản giáo không nghiêm, phu nhân đừng trách."
Tên quản gia này hơn phân nửa cũng bị người mua chuộc rồi, sợ Khương Dư chạy loạn khắp nơi đi.
Khương Dư không hỏi nhiều, chỉ nói: "Liễu Nhi đâu rồi?"
"Con nha đầu đó tay chân không sạch sẽ, trộm vòng tay của công chúa, lôi ra ngoài đánh năm mươi trượng, ai ngờ không chịu nổi nên đã tắt thở rồi." Quản gia thổn thức không thôi: "Nô tài hành sự không nhanh nhạy, để phu nhân chê cười rồi."
Khương Dư nhìn không ra sự tiếc nuối của quản gia có mấy phần chân tình.
Nhưng cho dù Liễu Nhi có ngu ngốc đi chăng nữa, sao có thể đeo vòng tay trộm của công chúa trên tay đi khoe khoang khắp nơi chứ?
Hơn phân nửa là bởi vì vừa nãy Khương Dư đã nhìn ra sơ hở của chiếc vòng, có người sợ nàng tra hỏi nhiều nên đã gϊếŧ Liễu Nhi diệt khẩu.
Cái phủ công chúa này e là sẽ không còn ai nói thật với nàng nữa.
Khương Dư nắm chặt huyết y trong áo choàng, không dám chậm trễ thêm, rời khỏi phủ công chúa.