Chương 20: Chủ động câu dẫn

Tất cả đều là "vô ý", không trách Khương Dư được.

Khương Dư hít sâu một hơi.

Đột nhiên, một bàn tay to lớn lạnh lẽo khác thuận theo cánh tay Khương Dư như con rắn nhỏ quấn tới, đè lại bàn tay nhỏ bé đang vươn ra của nàng.

"Dư Nhi, lại không chuyên tâm?"

Giọng nói lười biếng của Bùi Tiêu tràn ra.

Tim Khương Dư đập nhanh, hô hấp đình trệ giây lát, quay đầu lại, Bùi Tiêu vẫn vùi đầu vào hõm cổ nàng.

Hắn mỗi giây mỗi phút đều đang cảm nhận cảm xúc của Khương Dư, phảng phất như một đôi mắt vô hình đang nhìn chằm chằm vào nàng.

Bùi Tiêu biết nàng lại lơ đãng nên cũng chậm rãi ngẩng đầu lên.

Khóe mắt Khương Dư liếc nhìn chiếc chén sứ bên tay, hắn chỉ cần hơi quay đầu một chút là có thể bắt quả tang Khương Dư tại trận...

Mà lúc này, đôi mắt sâu như vực thẳm kia của hắn đã từ từ mở ra.

"Phu quân!" Khương Dư vội vàng vòng chân lại, thân hình yêu kiều vừa vặn che khuất tầm mắt của Bùi Tiêu.

Chỉ nghe thấy một tiếng rên, Khương Dư mới cảm thấy phản ứng của mình có chút thái quá, khuôn mặt trắng sứ lập tức đỏ bừng, lông mi khẽ run như cánh bướm chực bay.

Trái lại Bùi Tiêu vì sự chủ động bất ngờ của nàng mà có chút hân hoan, nâng cằm nàng lên: "Dư Nhi, là cảm thấy... không được?"

Khương Dư hận không thể tìm cái kẽ đất mà chui xuống!

Nhưng nàng đã mở miệng gọi hắn, phải nghĩ cách dời đi sự chú ý của hắn: "Ta là muốn nói, nói..."

"Phu quân, có phải chúng ta nên cân nhắc sinh một đứa con hay không?"

Sau khi động phòng, nàng cùng Bùi Tiêu vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai, Bùi Tiêu chỉ nói thân thể nàng quá yếu, không muốn nàng chịu khổ.

Lúc này Khương Dư lại nhắc tới chuyện này, cũng chẳng qua là nói bừa.

Nhưng nàng không ngờ tới tất cả cảm xúc trên mặt Bùi Tiêu lập tức đông lại, lạnh như băng đóng ba thước.

Trên khuôn mặt âm trầm của hắn hiện lên cảm xúc mà Khương Dư xem không hiểu, nhưng khẳng định không phải là vui sướиɠ.

Nếu thật sự phu thê tình thâm, vậy sinh con dưỡng cái chẳng phải là chuyện thường tình sao?

Trong căn phòng chật hẹp, tĩnh lặng đến mức chỉ còn tiếng hít thở giao hòa của nhau, bốn mắt họ nhìn nhau.

Hồi lâu, Bùi Tiêu mới nở nụ cười quen thuộc, ôm lấy nàng: "Dư Nhi, thân thể nàng không tốt, chúng ta tạm thời không nhắc tới việc này."

Bàn tay có vết chai mỏng của hắn từng cái từng cái nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng nàng, lạnh thấu xương.

Khương Dư thuận thế cởi chuỗi phật châu lạnh lẽo ra, đẩy hắn ra, định nhảy xuống bàn trang điểm.

"Dư Nhi!" Bùi Tiêu vội vàng dùng hai tay vây vây kín nàng, mấp máy môi, dường như có lời gì đến bên miệng lại nuốt trở về.

Khương Dư lẳng lặng nhìn chằm chằm hắn im lặng không tiếng động, đôi mắt hạnh ửng đỏ, khóe mắt ngấn lệ muốn rơi lại không rơi.