Khương Dư còn nghĩ đến việc tặng vật dụng thân thiết cho hắn, hẳn là vẫn chưa nghe được lời đồn đại gì từ miệng Mạnh Thanh Dao.
Nàng vẫn là kiều thê ngoan ngoãn của hắn.
Lông mày Bùi Tiêu hơi giãn ra, từ phía sau ôm lấy Khương Dư: "Dư Nhi có lòng rồi, món quà này đã tặng, vậy thì làm phiền Dư Nhi giúp ta đeo lên?"
"Đốt cũng đốt rồi, còn cần cái thứ đồ bỏ đi đó làm gì?" Bàn tay mềm mại của Khương Dư nhẹ nhàng đẩy vai hắn.
Càng cử động, mùi hương thanh khiết sau khi tắm gội lại thỉnh thoảng chui vào mũi, giống như đuôi cáo lông xù cào vào lòng người ngứa ngáy...
Mèo nhỏ giận dỗi, còn biết cào người nữa!
Bùi Tiêu cười khẽ một tiếng, hơi thở nóng rực phả vào bên tai Khương Dư: "Sao ta có thể chà đạp tâm ý của Dư Nhi? Cần phải giấu kỹ bên người, ngày ngày thưởng thức."
Vành tai Khương Dư không khỏi nóng bừng.
Nhắc tới túi hương này, vốn là thời gian trước Bùi Tiêu năn nỉ nàng làm túi hoa xuân.
Khương Dư đã sớm âm thầm thêu rồi, chỉ là hoa văn bên trên quá mức xấu hổ, Khương Dư vẫn luôn ngại lấy ra.
Chuyện nàng đi phòng thêu phủ công chúa hôm nay không giải thích được, nàng mới đem chiếc túi hoa xuân* thêu dở lúc trước ra che giấu.
(*) Một loại túi nhỏ thêu hoa xuân, bên trong thường đựng tranh/đồ vật mang nội dung ám chỉ tìиɧ ɖu͙©.
Thứ này mà lấy ra trần trụi như thế khó tránh khỏi mập mờ.
Nhiệt độ trong phòng tăng lên, thân hình cao lớn của Bùi Tiêu bao trùm lấy nàng.
Khương Dư hoảng hốt nhớ tới lúc hắn đối đầu với Mạnh Thanh Dao, cũng là khí thế bức người như vậy.
Trong lòng Khương Dư có chút sợ hãi, nhưng ngoại trừ chốn khuê phòng, thỉnh thoảng Bùi Tiêu sẽ thất thần, ngoài ra những lúc khác Khương Dư căn bản không có cách nào chi phối cảm xúc của hắn.
Chỉ khi nàng nắm được thóp của hắn mới có thể nghĩ cách thoát thân đi phủ công chúa!
Khương Dư bấm chặt lòng bàn tay, đang cố gắng thuyết phục bản thân, bỗng nhiên trời đất quay cuồng.
Bùi Tiêu bế nàng ngồi lên trước gương đồng, đặt túi hương vào lòng bàn tay nàng: "Dư Nhi giúp ta đeo lên nhé?"
Khương Dư không nhận, làm bộ bực bội: "Bùi đại nhân không sợ ta giở trò vặt sao?"
Gương mặt nhỏ nhắn của nàng đỏ bừng, càng thêm vẻ kiều diễm.
Vẻ mặt Bùi Tiêu hớn hở: "Lỗi của ta, vậy ta bồi tội với Dư Nhi trước."
"Chàng thế này xem là bồi tội cái gì... Ưm!"
Lời của Khương Dư bị hắn nuốt trọn, âm thanh trầm thấp từ môi hai người tràn ra.
Dù sao cũng là đích nữ phủ Quốc công, trong xương cốt vốn có sự kiêu ngạo, nhưng Bùi Tiêu biết cách khiến nàng thần phục...
"Bùi Tiêu!" Khương Dư lập tức đè tay hắn đang hướng về phía đai lưng nàng, đôi mắt hạnh long lanh.