Nhưng nếu để Bùi Tiêu nhìn thấy phấn hoa trong túi thơm này thì hắn sẽ nghĩ thế nào đây?
Bàn tay Bùi Tiêu xòe ra trước mắt nàng, cứ lơ lửng giữa không trung mãi.
Hai người nhìn nhau cười qua khung cửa sổ, lại chẳng phân biệt được mấy phần chân tình.
Yên lặng hồi lâu, Khương Dư đặt túi hương vào lòng bàn tay hắn: "Chỉ là một túi hương mà thôi, chẳng qua là chút tâm tư nhỏ của nữ nhi, tính hiếu kỳ của phu quân cũng thật quá nặng rồi."
Bùi Tiêu còn chưa kịp đón lấy, Khương Dư đã thu túi hương về.
Tua rua màu chàm trượt qua kẽ ngón tay, chỉ nhìn thoáng qua một cái, Bùi Tiêu vẫn chưa nhìn rõ ràng.
Nhưng dáng vẻ Khương Dư ngồi ngẩn ngơ trước cửa sổ ban nãy, cùng với dáng vẻ cố tình che giấu lúc này, Bùi Tiêu đều thu hết vào đáy mắt.
Hắn vân vê chút hương thừa trên đầu ngón tay, khom lưng vươn đầu vào cửa sổ, muốn nhìn cho rõ vật trong tay nàng: "Trước nay phu nhân đều chê mấy vật nhỏ này rườm rà, lười thêu thùa, cái túi hương này có gì đặc biệt mà đáng để nàng tự mình động thủ thế?"
Rầm...
Cửa sổ ầm ầm đóng lại, đập thẳng vào sống mũi cao ngất của Bùi Tiêu.
Khương Dư nhốt hắn ở ngoài cửa, quả thực là không chút lưu tình.
Bùi Tiêu hít ngược một hơi khí lạnh, xoa xoa mũi, đi vào từ cửa chính.
"Ta còn chưa nói gì, sao phu nhân lại thẹn quá hóa giận trước rồi?" Bùi Tiêu vén vạt áo, vốn định ngồi xuống đối diện tháp La Hán.
Nhưng nhìn Khương Dư giống như con thỏ đang đỏ mắt vì gấp gáp, hắn dứt khoát ngồi xuống bên cạnh nàng, thân hình cao lớn gần như dán chặt vào lưng Khương Dư.
Có lẽ trước kia hai người quá mức tôn trọng nhau, nay nàng lại làm loạn ngay dưới mí mắt hắn, giở chút tính khí nhỏ nhen, Bùi Tiêu chẳng những không cảm thấy Khương Dư có thể gây ra sóng gió gì, ngược lại còn thấy mới mẻ.
Khương Dư ghét bỏ dùng khuỷu tay huých hắn: "Phủ đệ to lớn nhường này chẳng lẽ không có chỗ cho Bùi đại nhân ngồi sao?"
Đến cả Bùi đại nhân cũng gọi ra miệng rồi?
Xem ra là giận thật rồi.
"Thôi được thôi được, chuyện túi hương ta không hỏi nữa, chuyện phủ công chúa sau này cũng không nhắc tới nữa, được không?" Bùi Tiêu không cho là ngang cười cười, đưa tay định ôm lấy vai nàng.
Khương Dư lại như chim yến nhẹ nhàng đứng dậy, né tránh: "Nói tới nói lui, Bùi đại nhân vẫn cảm thấy ta lén lút sau lưng chàng làm chuyện xấu, chỉ là Bùi đại nhân rộng lượng, không thèm so đo với ta mà thôi?"
Bùi Tiêu khẽ nâng mắt, trên mặt hiện lên bốn chữ to đùng: "Chẳng lẽ không phải?"
Ánh mắt thâm thúy kia dường như có thể nhìn thấu tâm can người khác.
Khương Dư tiến thoái lưỡng nan, nếu thật sự chấp nhận "ý tốt" của hắn để lấp liếʍ cho qua, chẳng phải đồng nghĩa với việc nàng ngầm thừa nhận sao?