“Di mẫu, dù sao cáo trắng cũng là một tấm lòng của nữ nhi người, chăm sóc cho tốt đi, ta thấy nó vẫn chưa chết hẳn đâu.”
Bùi Tiêu mân mê chuỗi tràng hạt trong tay, hạt bồ đề bạch ngọc lạnh lẽo rơi trên mình con cáo trắng đang thoi thóp, nhuốm màu đỏ diễm lệ: “Phật tổ từ bi!”
Mạnh Thanh Dao thuận thế liếc nhìn con cáo trắng.
Thân mình cáo trắng co rúm thành một đoàn, co giật không ngừng.
Dưới lớp lông nhuốm máu loáng thoáng có thể thấy trên cổ nó đeo một chiếc vòng vàng vân mây, thắt chặt khiến nó khó thở, khóe miệng vẫn không ngừng trào máu.
“Á!" Mạnh Thanh Dao như bị điện giật buông tay Khương Dư ra.
Khương Dư đỡ hờ bà ta một cái: “Di mẫu sao vậy?”
Hoảng hốt hồi lâu, Mạnh Thanh Dao cứng đờ lắc đầu, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm không chớp vào chiếc vòng vàng vân mây trên cổ cáo trắng.
“Không, không có gì, Dư Nhi con về trước đi, ta mệt rồi.”
Ánh mắt Mạnh Thanh Dao dại đi, như bị rút cạn sức lực.
“Di mẫu...”
“Dư Nhi đừng lo, tìm thái y đến xem cho di mẫu là được, hửm?" Bàn tay lạnh lẽo của Bùi Tiêu đặt lên vai Khương Dư, dẫn nàng đi ra ngoài.
Sống lưng Khương Dư lại toát mồ hôi lạnh, ngập ngừng hỏi: “Di mẫu thường theo Thánh thượng đi săn bắn, sao một con cáo trắng lại dọa di mẫu đến mức hồn phi phách tán vậy?”
“Nhớ con da diết, yêu ai yêu cả đường đi lối về thôi mà." Bùi Tiêu gõ nhẹ lên trán nàng: “Dư Nhi ngốc!”
“Chàng mới ngốc!" Khương Dư hờn dỗi, thuận thế hất tay Bùi Tiêu ra.
Hai người đi xa một chút, Khương Dư lén nhìn lại bóng lưng lung lay sắp đổ của Mạnh Thanh Dao, ý cười vụt tắt.
Bùi Tiêu không biết chiếc vòng vàng vân mây đó chính là quà đầy tháng mà mẫu thân Khương Dư tặng cho nữ nhi Mạnh Thanh Dao.
Chiếc vòng đó từ nhỏ đã đeo trên tay nữ nhi Mạnh Thanh Dao, không dễ gì tháo xuống được, trừ phi... chặt đứt cánh tay.
Bùi Tiêu căn bản là đã ra tay với nữ nhi Mạnh Thanh Dao, uy hϊếp bà ta không được nói nhiều thêm nữa.
Khương Dư ngước nhìn sườn mặt thanh tú của hắn, hắn ngay cả lúc lừa gạt nàng, cũng là một bộ dạng đoan chính như vậy!
Hoa nở sinh hai mặt, Phật Ma một ý niệm.
Khương Dư cũng không biết người nàng thành tâm ngưỡng vọng là Phật hay là Ma, chỉ có thể lặng lẽ tránh xa hắn một chút.
Phía sau phòng thêu đột nhiên truyền đến tiếng đổ sập ầm ầm.
“Công chúa ngất rồi, mau gọi đại phu!”
“Các ngươi làm ăn kiểu gì vậy? Công chúa vốn đã bệnh nặng, sao các ngươi lại để người đến phòng thêu?”
Trong phòng thêu nào kim chỉ kéo rồi khung thêu, khó tránh khỏi va chạm.
Mạnh Thanh Dao cũng không biết bị thương có nặng không...
Đang suy nghĩ, một giọng nói trầm ổn vang lên trên đỉnh đầu: “Phải rồi, phòng thêu nguy hiểm, sao Dư Nhi lại ở chỗ này thăm bệnh nhân chứ?”