Chương 11: Máu nhỏ trên giày thêu

Trong khe hở dường như có một đôi mắt vằn vện tia máu đang nhìn chằm chằm ra ngoài, âm u quỷ dị.

Bước chân Khương Dư khựng lại, máu dưới đáy hòm vừa hay nhỏ xuống giày thêu của nàng, còn vương lại chút hơi ấm.

Khương Dư lập tức rụt chân về, Mạnh Thanh Dao thì giữ chặt lấy eo nàng, âm thầm lườm Bùi Tiêu một cái: “Dư Nhi, chúng ta cùng nhau thưởng thức cho kỹ tâm ý của Bùi đại nhân nào!”

“Dư Nhi! Đều là mấy món đồ chơi nhỏ, chẳng có gì đáng xem đâu." Bùi Tiêu sải bước tiến lên, nắm lấy cổ tay Khương Dư.

“Bùi đại nhân, quà đã tặng đến nơi rồi, còn sợ người khác xem sao? Chẳng lẽ...”

Mạnh Thanh Dao hả hê khi thấy dáng vẻ hoảng hốt của Bùi Tiêu, cười lạnh một tiếng: “Chẳng lẽ ngươi đã làm chuyện gì thương thiên hại lý, nên ngay cả phu nhân nhà mình cũng muốn giấu?”

“Chẳng qua chỉ là một con súc sinh bị thương, công chúa hà tất nhất định phải ép buộc phu nhân nhà ta?" Hai mắt Bùi Tiêu nheo lại, ngầm chứa sát ý.

“Bùi đại nhân không phải là quân tử đoan chính sao? Sao một mạng người qua miệng ngươi lại nói nhẹ nhàng như vậy?”

...

“Được rồi!" Khương Dư bị kẹp ở giữa, quát lớn ngăn bọn họ lại.

Máu vẫn không ngừng nhỏ xuống, nghĩ cũng biết trong hòm này chẳng phải thứ gì tốt lành.

Khương Dư vẫn luôn quan sát bộ dạng giương cung bạt kiếm của Bùi Tiêu và Mạnh Thanh Dao, so với khuôn mặt tràn đầy sát ý trong ác mộng quả thật giống nhau như đúc.

Trong lòng Khương Dư không khỏi dâng lên nỗi bi thương.

Nàng đúng là đang nóng lòng muốn xác nhận xem phu quân mình rốt cuộc là người thế nào, nhưng ý đồ Mạnh Thanh Dao lấy nàng làm bia đỡ đạn cũng quá rõ ràng.

Trong hòm này bất kể chứa thứ gì, xé rách mặt mũi giữa chốn đông người, đối với bà ta thực sự có lợi sao?

Bùi Tiêu quyền thế ngập trời, manh động chỉ tổ hại mình.

“Phu quân đã không muốn ta xem, vậy thì không xem nữa." Khương Dư lặng lẽ đứng về phía Bùi Tiêu: “Phu quân, chúng ta hồi phủ.”

Khóe mắt Bùi Tiêu lướt qua cô nương bên cạnh, thấy dáng vẻ chim nhỏ nép vào người của nàng, trong lòng an tâm đôi chút.

Nhưng Mạnh Thanh Dao thấy dạng vẻ ngu ngốc của nàng, hoàn toàn bị chọc giận.

“Khương Dư, con hồ đồ rồi! Bùi Tiêu hắn gϊếŧ người như ngóe, hoàn toàn không giống như con nghĩ đâu! Con ta bị hắn hại chết không toàn thây! Hắn ra vẻ đạo mạo đều là giả bộ để tính kế con thôi, vậy mà con còn tin hắn? Nhìn cho kỹ đi, sau này con cũng sẽ có kết cục thế này thôi!”

Mạnh Thanh Dao phẫn nộ hất tung nắp hòm.

Bùi Tiêu lập tức đưa tay che mắt Khương Dư, giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu nàng: “Đừng nhìn!”

Tầm mắt đột nhiên bị che khuất, Khương Dư chỉ có thể nhìn thấy chuỗi hạt bồ đề trên cổ tay Bùi Tiêu lắc lư qua lại.