Chương 5: Hoa trên xích sắt

Ngày qua tháng lại, Khương Dư cũng dần dần động lòng, thân thiết với hắn.

Nhưng mấy cơn ác mộng liên tiếp đã phá vỡ cái giả tướng phu thê hòa thuận này.

Khương Dư gần như có thể chắc chắn đó không phải là mơ, mà đó là một phần ký ức bị thiếu hụt của nàng.

Xem ra, ngày đại hôn có uẩn tình khác.

Vậy nàng đã thật sự hiểu rõ người bên gối của mình sao?

“Dư Nhi!”

Ngoài cửa bỗng nhiên truyền đến giọng của Bùi Tiêu, xen lẫn hơi lạnh.

Bóng dáng cao lớn đổ bóng lốm đốm u ám lên cửa sổ, hình dáng như quỷ mị.

Khương Dư giật nảy mình, lập tức nhắm chặt hai mắt, mím môi không nói.

Bùi Tiêu xuyên qua cửa sổ liếc thấy người trên giường lưng đang cứng đờ, nàng rõ ràng là đang giả vờ ngủ.

“Dư Nhi...” Bùi Tiêu cúi đầu nhìn cánh cửa, im lặng hồi lâu.

“Thuốc trị đau đầu đã sắc xong rồi, nàng nhớ uống đấy.”

Khương Dư vẫn không phản ứng, Bùi Tiêu đành phải mở ra một khe cửa, nhét hộp thức ăn vào: “Uống sớm đi, đừng để nguội.”

Khương Dư rầu rĩ đáp lại, trùm chăn nói vọng ra: “Phu quân cũng ngủ sớm đi.”

“Không sao, ta canh Dư Nhi ngủ trước, Dư Nhi muốn bưng trà rót nước thì nhớ gọi vi phu là được.”

Cửa kẽo kẹt đóng lại.

Trong lòng Khương Dư trăm mối ngổn ngang.

Phu quân đối đãi với người ta như gió xuân ấm áp, nàng vẫn luôn cảm thấy hắn cao khiết như Phật mặt ngọc, thật sự là dáng vẻ trong mộng kia sao?

Khương Dư cũng không thể tùy tiện kết luận, hồi tưởng lại một chút, nàng là sau khi từ phủ công chúa trở về mới bắt đầu gặp ác mộng.

Ngày mai, nàng phải đến phủ công chúa một chuyến nữa, tra rõ ràng ngọn nguồn sự việc thì thỏa đáng hơn...

Cùng lúc đó, khe cửa khép lại, ánh nến yếu ớt vụt tắt.

Bùi Tiêu bị bỏ lại trong bóng tối, rút ra ổ khóa đồng đã gỉ sét, khóa cửa lại.

Nhưng dây xích sắt quá lạnh lẽo, sẽ dọa mèo con sợ mất.

Hắn lại hái đóa hoa da^ʍ bụt mà Khương Dư thích nhất, cắm vào trong dây xích sắt, xếp thành dáng vẻ kiều diễm.

Hắn cúi người hôn lên cánh hoa, thì thầm: “Dư Nhi mơ đẹp.”

Đợi đến khi hơi thở của người trong phòng đã đều đặn, hắn mới lui về trong sân.

Đêm đã khuya, đèn l*иg lay động không yên, lúc sáng lúc tối.

Bùi Tiêu ẩn mình dưới bóng cây lốm đốm, ánh mắt khóa chặt bóng lưng tinh tế trên giấy dán cửa sổ: “Thiên Nhẫn, gần đây phu nhân đều qua lại với ai?”

Hộ vệ cúi người bẩm báo: “Bẩm đại nhân, phu nhân chỉ đến phủ công chúa, tụ họp với mẫu tử Thụy Dương công chúa.”

“Thụy Dương công chúa?”

Nếu đã như vậy, là Thụy Dương công chúa đã làm gì với Khương Dư nên mới khiến nàng hoảng hốt như thế?

Lúc nào cũng có mấy con ruồi bọ hôi thối không biết sống chết, lo chuyện bao đồng...

“Vâng!” Hộ vệ chắp tay đáp: “Thụy Dương công chúa và phu nhân dù sao cũng xem như họ hàng xa, quan hệ thân thiết, thường có qua lại...”

“Dư Nhi chỉ là phu nhân của ta mà thôi!” Bùi Tiêu thong thả ngắt lời nói chói tai kia.