Phủ Dũng Nghị Hầu lúc này đây giống như một cây đại thụ sừng sững giữa đất trời, tuy trông có vẻ không gì lay chuyển nổi, nhưng thực chất, rễ cây và cả phần lõi bên trong đã sớm bị sâu mọt ăn cho mục ruỗng cả rồi.
Sở dĩ Hầu phủ vẫn chưa sụp đổ, chẳng qua cũng chỉ là nhờ vào tước vị khai quốc công thần do tổ tiên để lại chống đỡ mà thôi.
"Xuất giá tòng phu, hiếu kính trưởng bối, san sẻ việc nhà cho mẹ chồng, lẽ nào những đạo lý này Thiếu phu nhân còn cần nô tỳ phải dạy bảo hay sao? Phu nhân đã giao lại quyền quản gia cho Thiếu phu nhân, chính là vì tin tưởng người. Vậy mà bây giờ, ý của Thiếu phu nhân là sao?" Viên ma ma có chút không hiểu, mấy hôm trước Tạ Dung Anh còn rất hăng hái muốn quản lý tốt mọi việc trong phủ, sao bây giờ lại đột nhiên phủi tay không làm nữa?
Lẽ nào là do mấy hôm nay bị bệnh, Tiểu Hầu gia không đến thăm một lần, nên đang hờn dỗi chăng?
"Viên ma ma, ta đã nói rồi, thân thể ta vốn yếu đuối, không thể gánh vác được trọng trách quán xuyến việc nhà. Mẫu thân trước nay vốn thấu tình đạt lý, lẽ ra sẽ không để con dâu phải mệt mỏi như vậy mới phải." Tạ Dung Anh nhẹ nhàng vuốt ve lò sưởi tay, giọng điệu mang theo vẻ không thể chối cãi: "Hay là, Viên ma ma sốt sắng muốn ta quản lý việc nhà như vậy, là vì muốn ta lấy của hồi môn ra để bù đắp những khoản thâm hụt trong sổ sách kia?"
Viên ma ma sững sờ.
Có những chuyện có thể phơi bày ra cho người đời bàn tán.
Nhưng cũng có những chuyện vĩnh viễn không thể để cho ánh sáng mặt trời chiếu tới. Sổ sách của Dũng Nghị Hầu Phủ chính là một mớ nát bét, không thể phơi bày ra ngoài, lại càng không thể nói đến chuyện lấy của hồi môn của con dâu ra để bù vào những khoản thâm hụt đó.
Mặc dù Dũng Nghị Hầu Phủ và Tạ gia kết thông gia, trong đó đúng là có nhắm đến tiền tài của Tạ gia, nhưng chuyện như vậy sao có thể nói ra miệng được chứ?
"Thiếu phu nhân xin hãy thận trọng lời nói." Viên ma ma thót tim, vội chuyển chủ đề: "Mấy hôm nay biên quan không yên ổn, Tiểu Hầu gia đi sớm về khuya nên đã lơ là người, người đừng để trong lòng."
Tạ Dung Anh vốn đang có vẻ mặt ôn hòa, nhưng khi nghe đến ba chữ "Tiểu Hầu gia", vẻ dịu dàng trong đáy mắt nàng tức thì đông lại thành băng, hàn khí lan tỏa.
Nàng hỏi: "Biên quan không yên ổn?"
Viên ma ma thấy Tạ Dung Anh quả nhiên đã có hứng thú với chuyện của Tiểu Hầu gia, trên mặt liền nở một nụ cười: "Đúng vậy ạ, Tiểu Hầu gia là tâm phúc bên cạnh Thái tử, tự nhiên phải thay Thái tử tháo gỡ sầu lo, giải quyết khó khăn, chính vì vậy mới lơ là Thiếu phu nhân."
Bà ta cứ ngỡ giải thích như vậy thì thái độ của nàng sẽ thay đổi, nào ngờ Tạ Dung Anh vẫn như cũ.
Chỉ thấy nữ tử ngồi trên ghế chính khẽ thở dài một tiếng lạnh lùng: "Tiểu Hầu gia thân là nam nhi, trong lòng đương nhiên mang nặng việc nước nhà. Thân là thê tử của hắn, ta đã không thể giúp được gì, nếu còn kéo theo cái thân thể ốm yếu này mà làm cho trong nhà rối loạn lên, chẳng phải là đang gây thêm phiền phức cho Tiểu Hầu gia hay sao? Xin Viên ma ma hãy mang sổ sách về thưa lại với mẫu thân và Tiểu Hầu gia, đợi ta dưỡng tốt thân thể rồi sẽ thay mẫu thân gánh vác lo toan."
Dứt lời, Tạ Dung Anh liền ho vài tiếng lấy lệ.
Vân Nương hiểu ý, lập tức nhẹ nhàng vỗ lưng cho Tạ Dung Anh, rồi khẽ nói: "Thiếu phu nhân, để nô tỳ dìu người vào nghỉ ngơi ạ."