Tải app Android hoặc iOS để đọc truyện nhanh hơn

Hỗ trợ: Fanpage TruyenHD

Đích Tức

Chương 6

« Chương TrướcChương Tiếp »
Vào năm Thừa Đức thứ chín của triều Đại Dận, đầu tháng Ba.

Tại Biện Kinh, mây đen đã ùn ùn kéo đến mấy ngày liền, nhưng cơn mưa xuân lại mãi vẫn chưa trút xuống. Thay vào đó, người ta lại chờ được những hạt tuyết của một đợt rét tháng ba, tiếng rơi lả tả phủ kín cả đất trời.

Những hạt tuyết quyện vào cơn gió lạnh buốt như xé toạc cả bầu trời, rồi một trận tuyết lớn cứ thế trút xuống một cách hả hê.

Phủ Dũng Nghị Hầu, Đông Uyển.

Bên trong gian nhà chính dường như tách biệt hoàn toàn với cảnh trời đông giá rét bên ngoài.

Căn phòng được đốt địa long nên tỏa ra một hơi ấm dịu nhẹ. Thế nhưng, mùi hương tỏa ra từ chiếc lư hương bằng tử kim lại khiến cho không gian mang một hương thơm thoang thoảng lại vừa có phần khô nóng.

"Thiếu phu nhân dạo này rất thích loại hương có mùi nồng thế này nhỉ." Ở gian ngoài, Vân Nương khẽ thì thầm với Thúy Chi đang đứng bên cạnh.

Thúy Chi gật đầu: "Đối với những việc do Phu nhân sắp xếp, người cũng đã lơ là đi nhiều rồi."

"Lơ là cũng phải thôi. Tiểu thư nhà chúng ta mới gả vào Hầu phủ này được mấy ngày chứ? Thế mà mẹ chồng đã bắt tiểu thư bận tối mắt tối mũi như con quay rồi. Hôm trước tiểu thư nhà chúng ta phải xem sổ sách cả một đêm, toàn là sổ sách mục ruỗng cả. Cái phủ Dũng Nghị Hầu này đúng là chỉ được cái vẻ ngoài vàng ngọc, bên trong thì thối nát." Vân Nương vừa nói vừa "phì" một tiếng đầy khinh bỉ: "Tiểu thư còn định dùng của hồi môn để bù vào những khoản nợ nần đó nữa chứ. Cũng may là người bị bệnh, nên hai ngày nay mới không bị Phu nhân gọi đi lo liệu việc nhà."

Thúy Chi bèn kéo nhẹ tay áo của Vân Nương, ra hiệu đừng nói nữa, ánh mắt còn liếc về phía cửa vòm thông vào gian trong.

Vân Nương hiểu ý, nhìn theo ánh mắt của Thúy Chi, liền lập tức đặt đồ may vá trong tay xuống rồi đứng dậy, vừa vén tấm rèm lên đã thấy một nữ tử mặc áo trong, mặt không điểm phấn son liếc nhìn mình một cái.

"Thiếu phu nhân, sao người lại dậy rồi? Người đã thấy khỏe hơn chút nào chưa?" Vân Nương lớn hơn Tạ Dung Anh năm tuổi, lại là người đã chăm sóc Tạ Dung Anh từ nhỏ đến lớn. Vì vậy, nhiều lúc ở trước mặt vị chủ tử này, nàng ấy có phần tùy ý hơn Thúy Chi rất nhiều.

"Khá hơn nhiều rồi." Tạ Dung Anh bước ra khỏi gian trong. Các nữ tỳ ở gian ngoài thấy nàng bước ra, sống lưng liền lập tức thẳng tắp.

Thúy Chi tiến lên đỡ Tạ Dung Anh đến ngồi xuống ghế chính, rồi nói: "Thiếu phu nhân, nô tỳ đến tiểu trù phòng sắp xếp đồ ăn ngay đây."

Lúc này, Vân Nương đặt chiếc lò sưởi tay vào lòng bàn tay của Tạ Dung Anh, đang định dặn dò người đừng để bị nhiễm lạnh nữa thì tấm rèm cửa dày nặng ở cổng chính đã bị ai đó vén lên.

Vân Nương nhìn về phía người vừa đến, đôi mày không khỏi khẽ nhíu lại.

"Bái kiến Thiếu phu nhân." Viên ma ma đầu tiên hướng về phía Tạ Dung Anh đang ngồi trên ghế chính mà hành lễ, sau đó mới nói: "Phu nhân nói Thiếu phu nhân đã nghỉ ngơi ba ngày rồi, sức khỏe chắc cũng đã khá hơn, việc trên dưới trong phủ vẫn cần Thiếu phu nhân quyết định đấy ạ."

Vân Nương vừa định mở lời, đã nghe thấy giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng của chủ tử nhà mình vang lên: "Sao nào, trước khi ta gả vào phủ Dũng Nghị Hầu, trên dưới Hầu phủ không có người quyết định hay sao?"

"Cái gì?" Trong mắt Viên ma ma lóe lên vẻ không thể tin được.

"Làm phiền Viên ma ma về nói lại với mẫu thân một tiếng, rằng thân thể của con dâu quả thực yếu ớt, chuyện nội trợ trong nhà vẫn cần mẫu thân tự mình lo liệu mới được." Đôi mắt hơi híp lại của Tạ Dung Anh lóe lên vẻ khinh miệt, nàng lại cười nói: "Sổ sách trong phủ, Viên ma ma cũng mang về luôn đi."

Vừa nói, Tạ Dung Anh vừa liếc nhìn Thúy Chi, ra lệnh: "Đi lấy mấy cuốn sổ sách đó ra đây."

"Vâng." Thúy Chi lập tức đi ra khỏi gian nhà chính, hướng về phía thư phòng.

Viên ma ma nhíu mày, giọng điệu mang theo ý chất vấn: "Thiếu phu nhân, người nói vậy là có ý gì? Phu nhân giao chuyện nội trợ trong nhà cho người quản lý là vì xem trọng người, sao Thiếu phu nhân lại có thể làm Phu nhân thất vọng chứ? Người, người làm như vậy là..."

"Là bất kính với trưởng bối phải không?" Tạ Dung Anh cắt ngang lời của Viên ma ma, nàng cụp mắt nhìn đôi bàn tay trắng nõn mềm mại đang ôm chiếc lò sưởi, khóe môi cong lên một đường cong ngày càng sâu.
« Chương TrướcChương Tiếp »