Chương 5

"Đại ca, huynh đừng nói nữa." Dũng Nghị lão Hầu gia tức giận không chịu nổi, biết rõ chuyện sau này không dễ giải quyết, Tạ gia ngày nay không phải ai cũng có thể lay chuyển được đâu.

Ngược lại, lão phu nhân cười cười, chống cây gậy gỗ, đi mấy bước về phía bài vị Tần gia, mãi đến khi cách bài vị rất gần mới dừng lại.

Bà nói: "Hy sinh ngươi và ta ư? Hy sinh cái gì của ngươi? Hy sinh vị trí chính thê của ngươi ư? Hay là hy sinh người bạn đời của ngươi, con cháu của ngươi cả đời không thể lấy thân phận con dòng chính mà vào tông miếu Tần gia của ngươi sao?"

Khi nói câu cuối cùng, bà hơi nghiêng đầu nhìn thẳng vào lão rồi chất vấn: "Vậy Tần Quân Dị ngươi thì được cùng người bạn đời bạc đầu giai lão, con cháu sum vầy, hưởng phúc thiên hạ, còn Tạ Dung Anh ta thì phải đoạn tử tuyệt tôn, cô độc chết trong tiểu viện Tần gia của ngươi sao?"

"Dựa vào cái gì chứ?" Lão phu nhân nói rồi từ từ thu lại ánh mắt, ánh mắt rơi trên những hàng bài vị trước mặt, cười một cách thê lương: "Dựa vào cái gì chứ... Ha ha..."

Trong chốc lát, lão phu nhân vung cây gậy gỗ trong tay đập về phía những bài vị trước mặt, tiếng bài vị rơi loảng xoảng trong nháy mắt khiến hai người phía sau cứng cả sống lưng.

"Chỉ là một miếng gỗ, lại trói buộc cả đời ta!"

"Dựa vào cái gì?"

Bà dường như đang nói về những tấm bài vị bị bà đập rơi, lại dường như đang nói về đền thờ trinh tiết đã trói buộc cả đời bà.

Sự phẫn nộ của lão phu nhân khiến lão già kinh ngạc vô cùng, bước lên định ngăn cản hành động kinh hoàng của lão phu nhân, nào ngờ lão phu nhân bệnh tình nguy kịch lại có sức mạnh kinh người, trong lúc ngăn cản đã làm rơi chân nến làm lửa lửa bén vào màn tế, lại vì bài vị vốn là gỗ khô khiến ngọn lửa bùng lên.

Dũng Nghị lão Hầu gia thấy tình hình không ổn, vội chạy ra ngoài: "Người đâu! Mau tới đây!"

Rất nhanh, nhiều người đã đến từ đường.

Tiếng người ồn ào hỗn loạn, dưới ngọn lửa lại càng trở nên nhỏ bé.

Khi Dũng Nghị lão Hầu gia muốn vào lại, thì thấy lửa cháy ngày càng lớn, hai bóng người sau ngọn lửa quấn lấy nhau, còn mơ hồ nghe thấy tiếng cười rợn người.

"Ha ha ha... Dựa vào cái gì... Dựa vào cái gì."

Đồng tử ông ta co rút lại, gào lên: "Mau! Mau dập lửa!"

Xà nhà gãy đổ, đè gãy sống lưng lão phu nhân, sức nóng bỏng rát khiến bà càng thêm tỉnh táo, nhìn lão già kinh hãi sợ sệt dưới thân, bà cười một cách dữ tợn: "Không biết ngươi có còn nhớ một câu ta đã từng nói với ngươi không."

Trong đồng tử của lão già, ngoài ngọn lửa bùng cháy dữ dội, còn có nữ nhân mà lão căm hận nhất đời này, năm tháng đã xóa nhòa dung nhan của nữ nhân ấy, nhưng không thể mài mòn đi sự độc địa của bà.

Bà dùng hết chút sức lực cuối cùng nói: "Đừng có nói chuyện hùng hồn trước mặt ta, cũng đừng cho ta có cơ hội, ta thật sự sẽ gϊếŧ chết kẻ nào khiến ta không được sống yên ổn!"